zz

br /> br /> /> br /> ----

Saturday, 2 September 2017

VIỆT KIỀU YÊU NƯỚC TRỊNH VĨNH BÌNH ĐƯỢC TÔN VINH Ở PARIS

VIỆT KIỀU YÊU NƯỚC TRỊNH VĨNH BÌNH


 ĐƯỢC TÔN VINH Ở PARIS




Việt Kiều Yêu Nước Trịnh Vĩnh Bình Được Tôn Vinh Ở Paris



Cuối tháng 8 vừa qua hầu như truyền thông báo chí hải ngoại như sôi lên với việc tòa Trọng Tài Thương Mại Quốc Tế  Paris đưa vụ Trịnh Vĩnh Bình đòi chính phủ Việt Nam bồi thường thiệt hại ra cứu xét giải  quyết. Khởi  đầu và nội dung vụ kiện đã được các đài phát thanh như BBC, VOA, RFA tường thuật lại với đầy đủ chi tiết từ lai lịch trước khi vượt biên trốn đói cho đến khi trở thành “Vua Chả Giò” ở Hòa Lan rồi mang tài sản trở về Việt Nam, chúng tôi thấy không cần phải lập lại.
Bản thân tôi hoàn toàn không cảm thấy có gì hứng khởi để theo dõi vì dưới ánh mắt của chúng tôi Trịnh Vĩnh Bình chỉ là một gã “Việt Kiều Yêu Nước” đáng khinh bỉ. Một trong ba loại người mà trong câu ca dao tân thời đã chỉ đích danh:

Việt Gian -Việt Cộng -Việt Kiều.
Ba thứ cộng lại tiêu điểu nuớc Nam.

Trịnh Vĩnh Bình không phải thứ Việt Kiều Yêu Nước bình thường làm “cu li” ở ngoại quốc mò về Việt Nam tìm  thú vui xác thịt rẻ tiền mà tên này thuộc loại gian ác, hắn về không phải góp phần xây dựng quê hương mà hợp tác với Việt Cộng để làm giàu qua việc bóc lột sức lao động rẻ mạt của đồng bào, hằn cùng với bọn Việt Cộng đồng mưu nhai xương, hút tủy, bóc lột nhân dân đồng bào quốc nội.  Cho nên mặc dù vào thời điểm đó luật rừng của VC chưa cho phép những người sinh sống ở nước ngoài được quyền sở hữu nhà cửa đất đai tại Việt Nam nhưng Trịnh VĩnhBình đã cấu kết với bọn “cướp ngày” ở trong các cơ quan an ninh để dàn dựng, giả mạo chứng từ mua như ăn cướp tài sản, điền thổ trấn lột trắng trợn những người dân thấp cổ bé miệng. Chỉ trong một thời gian ngắn những đồng tiền của hắn đã tăng lên theo cấp số nhân biến hắn trở thành một đại gia có thế lực lớn.

Nhưng “thiên bất dung gian” , tiền bạc bọn thảo khấu và đám gian nhân hiệp đảng bóc lột của quốc dân có nhiều đến đâu cũng không thể đáp ứng tất cả những người thuộc loại có lòng tham không đáy.. Lòng tham không được thỏa mãn dẫn tới sự phân bì, ghen ghét, thù hận và rồi bản năng ăn cướp nổi lên vì thế chúng ta đã được chứng kiến nhiều hồi của vở kịch trường thiên 17 năm chưa chấm dứt.

Sự việc xảy ra đối với Trịnh Vĩnh Bình chẳng qua chỉ là chuyện phải đến của mối lương duyên”mạt cưa mướp đắng”,  “kẻ cắp gặp bà già”, do ăn chia không sòng phẳng nên “gã điếm đàng gặp bầy ăn cướp” hoàn toàn không đáng để những người chưa bán rẻ căn cước tỵ nạn, còn tâm tình với quốc gia dân tộc để mắt tới.
Khi bọn chúng đã nhiều phen lôi nhau ra tòa, lừa đảo, bịp bợm lẫn  nhau hàng chục năm nay tất cũng phải đến lúc kết thúc. Trong sự việc này phía nào thắng cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho mà tất cả những thiệt hại đều giáng lên đầu dân chúng quốc nội. Còn đồng tiền nếu không chuyển vào túi tên Việt Kiều Yêu Nước phản bội “tư cách tỵ nạn” dối trá khi xin tỵ nạn chính trị thì cũng nằm trong két bọn tham quan.

Trịnh Vĩnh Bình không đủ tư cách đồng sàng với những người tỵ nạn cộng sản bình thường, an phận lưu vong ở nước người, lại càng không được phép là bạn bè, chiến hữu của những người đấu tranh chống cộng thực thụ. Vậy mà ở Paris có một số kẻ vô công, rồi nghề, chuyên chầu rìa, chờ cơ hội để diễn tuồng tranh đấu ra sức bám theo Trịnh Vĩnh Bình làm như hắn là một thần tượng, một nhân vật chống cộng mẫu mực cần phải suy tôn trong số này bao gồm mấy nhân vật có xú danh từ lâu.

Một là nhân vật nữ tự thiêu hàng mấy lần nhưng thị “đốt hoài chẳng cháy cọng lông” rồi sau đó thị “hồ hởi, phấn khởi” nhận tiền quyên góp của bọn truyền thông cơ hội về làm vốn liếng sinh nhai. Một lần chưa đủ, thị làm thêm lần hai và lãnh án mấy năm tù ở tại Hoa Kỳ về tội gây rối an ninh trật tự công cộng. Tự nhận là dấn thân đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền nhưng lại bị quốc gia dân chủ, tự do nhất thế giới truy tố hình tội xộ khám ủ tờ hết mấy năm trong khi không có một tên cộng sản nào lăn quay ắt điều đó là chuyện ruồi bu, kiến đâu.

Nhân vật thứ hai là “tù nhận lương tháng” tên Phạm Văn Thành có có xú danh là Thành Thiên An Môn vì cậu này từng hô hào chỉ cần 100,000 USD là sẽ tạo ra một vụ như Thiên An Môn tại  (chắc ở Hố Nai, Gia Kiệm, Việt Nam?) để đẩy ngược bánh xe lịch sử…!!. Lập tức bọn truyền thông chuyên nghề ăn chặn, ăn bẩn quyên góp đồng bào cho đương sự hành động. Kết cục là bà con đồng hương vẫn cứ cắm cúi đến sở làm cu li ở xứ người còn tráng sĩ Thành Thiên An Môn một đi không trở lại, ôm tiền chuồn về Pháp, một thời gian sau lên  tiếng quảng cáo đang hành nghể dạy chó “berger” vì không tìm đâu ra bánh xe lịch sử.

Nhân vật thứ ba là nhà khoa bảng cơ hội Nguyễn Quốc Nam, thuộc hạ của Ngô Thanh Hải đã từng sống chết bảo vệ tên nghị sĩ cà chớn muốn biến “Ngày Quốc Hận 30 – 4” trở thành “Ngày Hành Trình Đến Tự Do” cũng được “huy động tham gia phát biểu theo kiểu nâng bi, thổi kèn chiến thắng” giúp gã Việt Kiều Yêu Nước quá độ nên xém chết ngộp Trịnh Vĩnh Bình. Dĩ nhiên con số còn khá đông nhưng xin lỗi các nhà tranh đấu nhi nhô, bỉ nhân không có thời gian và khoảng trống để ghi đủ tên.

Tục ngử Việt Nam có câu “ngưu tầm ngưu – mã tầm mã“ những kẻ đang nối đuôi bám đít Việt Kiều Yêu Nước Trịnh Vĩnh Bình không phải là chiến hữu chắc cũng là bè bạn. Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ cho anh biết anh là người thế nào. Trịnh Vĩnh Bình nếu không là ngưu, mã thì thuộc loại ma cà rồng hút máu đồng bào chẳng khác gì cộng sản. Những kẻ biện bác cho rằng hành động cổ vũ Trịnh Vĩnh Bình của họ là ủng hộ công lý và lẽ phải chỉ là đám người dở hơi, thiếu nhận thức. Hai thằng ăn cướp tranh nhau số tiền cướp giựt của dân đen chẳng có tên nào đáng được hưởng công lý và lẽ phải. Công lý và lẽ phải là những đồng tiền, tài sản, đất đai nhà máy đó phải trả lại cho những người dân khốn khổ ở Việt Nam và tống cổ bọn này vào tù. Công lý và lẽ phải là Hòa Lan phải truất quyền tỵ nạn của tên con buôn cơ hội, gỉa tỵ nạn chính trị Trịnh Vĩnh Bình vì hắn đã dối trá lừa bịp khi xin “asylum” ở quốc gia này.

Hành động ngu xuẩn ủng hộ Trịnh Vĩnh Bình chính là khuyến khích những kẻ vô liêm sỉ, đang nuôi dưỡng tâm địa phản phúc mạnh dạn chuyển sang hàng ngũ Việt Kiều Yêu  Nước rủ nhau về đầu hàng, để nối giáo cho  giặc cùng cướp bóc, trấn lột đồng bào trong nước.

Vụ xét xử ở tòa Trọng Tài Thương Mại Quốc Tế đã kết thúc và đương nhiên chưa ai biết kết quả vì Trịnh Vĩnh Bình không dám nói ra nên tất cả tin tức loan truyền chỉ là ăn ốc nói mò, những sự phỏng đoán theo hiện tượng, phát ngôn bừa bãi theo cảm tính. Có một điều chắc chắn những người thiệt hại là đồng bào đau khổ còn vấn đề uy tín và thể diện của Việt Cộng đã bao giờ có mà bảo rằng chúng mất thể diện.

Tất nhiên sau đó có lắm thầy bàn nhưng từ BBC, VOA, RFA, Người Việt v.v đều cho thấy kiến thức của thế hệ phóng viên truyền thông đang công tác của các tổ chức này còn quá nhiều giới hạn, không giải thích được chức năng và thủ tục, phương thức tòa Trọng Tài Quốc Tế Của Phòng Thương Mại giải quyết một vụ tranh chấp.

Đối với chúng tôi con số 1,25 tỷ USD là chuyện hơi kỳ lạ. Hiện nay không ai có một chút tài liệu nàò về vụ tranh  chấp lùm xùm này nhưng căn cứ vào vốn liếng của Trịnh Vĩnh Bình đem từ Hòa Lan về Việt Nam là một sự chênh lệch quá đáng và một câu hỏi nảy sinh liệu đây  có phải là một thủ đoạn tinh vi của bọn gian nhân hiệp đảng cùng nhau dàn cảnh để chia chác đồng tiền xương máu của đồng bào quốc nội.

Kim Âu
01/9/2017


__._,_.___


Posted by: Gia Cat <

Friday, 1 September 2017

Khi tay sai đắc lực của đảng ồ ạt nghỉ việc



----- Forwarded Message -----
From: Nhi Nguyen <
To:
Sent: Monday, August 28, 2017 3:29 PM
Subject: Khi tay sai đắc lực của đảng ồ ạt nghỉ việc

Hải Âu (Danlambao) - Trong cơ chế nắm quyền của đảng cộng sản, côn an được xem là lực lượng nòng cốt nòng cốt để giúp đảng trấn áp sự phản kháng trong nhân dân nhằm duy trì sự cai trị của đảng. Chính vì thế côn an luôn là lực lượng đối kháng trực tiếp với người dân trong tất cả các sự kiện tuần hành ôn hoà phản đối sai trái của nhà cầm quyền. Hay tại các đợt trấn áp nông dân trong những lần tổ chức cưỡng chiếm đất của dân oan, côn an luôn là lực lượng đi đầu. Bên cạnh lực lượng còn đảng còn tiền này, đảng cộng sản còn nhận được sự hỗ trợ tích cực của thành phần mang tên lực lượng trật tự đô thị, hay còn gọi là lực lượng quản lý trật tự đô thị.

Đây là một lực lượng rất hùng hậu, chỉ xếp sau côn an trong những trận càn quét các cuộc biểu tình ôn hoà và những đợt cưỡng cướp đất đai. Là một người sống trong thiên đường xã nghĩa, không ai xa lạ với thành phần này. Chúng là những kẻ thường xuyên có mặt trong những lần đuổi bắt những người buôn thúng bán bưng trên vỉa hè. Những người nghèo vì mưu sinh mà lấn chiếm diện tích buôn bán trong các chợ truyền thống.

Ngoài ra thành phần khoác áo “cán bộ đô thị” cũng là nỗi ám ảnh của những nhà đang sửa chữa hoặc xây dựng mới. Chúng luôn tìm cách gây khó dễ cho những ai đi xin giấy phép để vòi vĩnh “lại quả”. Chúng luôn rình rập các công trình nhà dân nhằm giở trò xin đểu với chiêu thức “công trình vi phạm giấy phép hoặc vi phạm an toàn lao động.v.v”.

Khả năng ăn tạp của lực lượng đô thị chỉ xếp sau những kẻ còn đảng còn tiền. Đặc biệt chúng tỏ ra vô cùng hăng máu trong những lần cưỡng cướp đất đai của bà con nông dân. Chúng thẳng tay quăng những ông lão, bà cụ, trẻ em, phụ nữ dân oan lên xe buýt khi họ tham gia khiếu kiện. Gót giày chúng đạp mạnh vào mặt những người yêu nước, những người tham gia biểu tình bất bạo động phản đối nhà cầm quyền hèn với giặc, ác với dân. Chúng lăn xả chặn bắt những chiếc xe vi phạm giao thông bất chấp sự nguy hiểm của người điều khiển. Chúng có mặt ở hầu hết những điểm nóng được cho là gây bất lợi đối với nhà cầm quyền.


Có thể nói lực lượng đô thị đã góp sức không nhỏ vào công cuộc cai trị nhân dân của đảng cộng sản bằng bạo lực. Tuy nhiên đây lại là lực lượng qui tụ hầu hết những kẻ chưa tốt nghiệp trung học phổ thông. Sau khi nghỉ hay bỏ học, những kẻ này thường lo lót để thi hành nghĩa vụ quân sự tại địa phương, (một hình thức trốn nghĩa vụ quân sự). Để rồi trong quá trình thực hiện nghĩa vụ quân sự của mình, chúng gần gũi tiếp xúc với quan chức phường, quận. Từ đó chúng được “mời” tham gia vào lực lượng trật tự đô thị cùng với chức danh “cán bộ đô thị”.  

Với việc nhà cầm quyền thành lập lực lượng này nhằm hỗ trợ hầu hết các công việc hành chính của các quận, huyện, xã, phường. Hơn nữa trong quyết định thành lập không qui định tiêu chuẩn, điều kiện để tuyển dụng nhân viên quản lý trật tự đô thị. Vì thế từ những kẻ, học hành chưa xong, trốn trách nhiệm quân sự bỗng dưng trở thành “cán bộ đô thị” thì lối hành xử thô bạo của chúng cũng là điều dễ hiểu

Tuy nhiên gần đây nhiều kẻ trong số những “cán bộ đô thị” của thành Hồ đã nghỉ việc với lý do lương thấp. Trên thực tế những “cán bộ đô thị” chỉ được trả mức lương 2 triệu hồ tệ mỗi tháng. Ngoài ra không có bất cứ chế độ chính sách nào. Câu hỏi được đặt ra là tại sao với mức lương được trả bèo bọt như thế trong nhiều năm mà chúng vẫn chấp nhận phục vụ đảng của những kẻ cầm quyền.

Xin thưa rằng chúng chấp nhận như thế với hy vọng một ngày nào đó sẽ leo lên vị trí cao trong hệ thống những kẻ cầm quyền. Hơn nữa trong thời gian làm việc, chúng cũng tự tìm cách mánh mung làm tiền những người, những nhà chẳng may phải xin phép chúng. Nhưng khi nhận thức của người dân được nâng cao, những quyền cơ bản của con người được ý thức thì những “cán bộ đô thị” gần như mất đi khoản “lại quả” trong những lần vòi vĩnh. Bên cạnh đó với áp lực phải đối kháng trực tiếp với nhân dân mỗi lần “dọn dẹp” vỉa hè hay cưỡng cướp đất đai. Nhiều kẻ trong số lực lượng đô thị đã bị đe doạ sẽ gặp nạn nếu tiếp tục hành xử bạo lực.

Có thể nói vấn đề nhiều “cán bộ đô thị” xin nghỉ việc vì lương thấp cho thấy đảng cộng sản đang dần mất đi một lược lượng khá quan trong trong quá trình cai trị nhân dân. Những kẻ khoác trên người màu áo đô thị có lẽ đã nhận ra chúng không thể nào một bước thần tốc trở thành quan lớn như ở tỉnh Thanh Hoá. Hơn nữa với mức thu nhập quá thấp khiến cuộc sống của “cán bộ đô thị” vô cùng bấp bênh. Cộng thêm áp lực ngoài xã hội đã làm cho nhiều kẻ trong số chúng may mắn dừng lại hành động bạo lực gây thù oán với nhân dân.

Và có lẽ những “cán bộ đô thị” đã nhận ra hành vi vắt tranh bỏ vỏ của đảng cộng sản. Thôi thì đừng dại dột đi theo đảng để biến mình thành kẻ thù của nhân dân. Hãy quay đầu trở về với nhân dân trước khi nỗi căm phẫn trong lòng dân tộc cao trào và đổ ập xuống để đập tan chế độ cộng sản thối nát.



View Full Size Image

__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

Vụ Án Trịnh Xuân Thanh – Trừng Phạt Thẳng Tay

  
  Kính chuyển: Phen nầy thì chắc chắn bỏ bu thằng Trọng Lú rồi. Có tin cung đình Vẹm đang đấm đá loạn cào cào... để tìm lối thoát... cũng không lạ. Toà Hình Sự Quốc Tế sẽ ban Lệnh Tập Nã toàn cầu. Chính thằng TRọng Lú đã 2 lần chỉ thị công khai cho An NInh Tình Báo "phải bắt cho được Trịnh Xuân Thanh"... thì còn chối chỗ nào được mà chối?  (GOPGIO)

On Wednesday, August 30, 2017 3:48 AM, "Tran Ho wrote: 
V Án Trnh Xuân Thanh – Trng Pht Thng Tay

Một tháng đã trôi qua kể từ ngày Trịnh Xuân Thanh bị tình báo cộng sản Việt Nam (CSVN) bắt cóc ngay trong một công viên tại thủ đô Bá Linh của nước Đức, giữa thanh thiên bạch nhật, và giải giao về Hà Nội qua ngả nước Cộng Hòa Czech. Phía CSVN đã lập kế họach tinh vi và sử dụng miếng mồi là một cô gái 25 tuổi được xem như người tình cũ của Trịnh Xuân Thanh để ông ra khỏi khách sạn nơi cư ngụ và đến gặp cô tại công viên, và các đặc vụ của CSVN dùng vũ lực bắt đem đi. 

Kế hoạch dù đã được tính tóan tinh vi nhưng đã để lộ một sơ hở - đó là thuê chiếc xe tại Czech có máy định vị chống ăn trộm (anti-theft). Nhờ máy định vị này mà cảnh sát Đức đã phanh lần ra manh mối, sau khi bắt cóc nhóm người này đã đưa Trịnh Xuân Thanh đến tòa đại sứ của CSVN tại Berlin trước khi vượt biên giới qua Czech để chở Trịnh Xuân Thanh về Hà Nội trên một chuyến bay đặc biệt dành cho bệnh nhân. Cô gái tình nhân kia khi về Hà Nội đã được đưa đến bệnh viện Việt-Đức chữa trị vì bị thương tích gẫy tay trong lúc các đặc vụ xô đẩy Trịnh Xuân Thanh lên xe, trong lúc Trịnh Xuân Thanh được bí mật chuyển đến một địa điểm không ai biết, và không có tin tức gì thêm về người bị bắt cóc này kể từ đó. Các cơ quan truyền thông báo chí nhà nước CSVN lập tức đồng lọat đưa tin Trịnh Xuân Thanh về đầu thú nhằm đánh lạc hướng dư luận trong nước.

Về phía Đức, Bà Thủ Tướng Angela Merkel ngay sau đó lên án nghiêm khắc hành động bắt cóc này của CSVN đã vi phạm luật pháp quốc tế và luật của nước Đức, và yêu cầu phía CSVN dẫn giải Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức. Lý do: Trịnh Xuân Thanh đã được nước Đức chấp thuận cho tỵ nạn, giấy tờ đang tiến hành, và hành động bắt cóc này đã vi phạm chủ quyền của Đức và không thể chấp nhận được.  

Viện Công Tố Liên bang Đức được trao cho nhiệm vụ thiết lập hồ sơ và theo dõi vụ án gián điệp này, và cảnh sát mật vụ Đức, được xem như hàng đầu thế giới, cũng nhập cuộc lùng bắt câu lưu các nghi phạm. Cảnh sát thuộc Cộng Hòa Czech cũng hoạt động và tiếp tay với cảnh sát Đức. Một nguồn tin cho biết thời gian vừa qua, Thủ Tướng Cộng Sản Nguyễn Xuân phúc khi qua gặp Thủ Tướng Angela Merkel đã yêu cầu Đức cho dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về VN vì tham nhũng làm thất thóat $150 triệu USD, nhưng bà Thủ Tướng Đức đã từ chối dù hai nước có thỏa ước về dẫn độ.

Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã trở thành vụ án, bề ngoài theo phía CSVN, vì tham nhũng và làm thất thoát tiền của nhà nước, nhưng bề trong là chính trị, là thanh trừng nội bộ, vì Trịnh Xuân Thanh đã tiết lộ quá nhiều bí mật về các cấp lãnh đạo tại Hà Nội, về các chỉ đạo của đảng CS. Trịnh Xuân Thanh còn viết hồi ký về chuyện bố của ông là Trịnh Xuân Giới đã được đảng CS giao cho nhiệm vụ móc nối và mua chuộc ông NCK về nước theo nghị quyết 36. Ông Giới đã liên lạc được với người anh là Trịnh Xuân Ngạn và con ông Ngạn là một khoa học gia người Việt nổi tiếng tại Pháp để móc nới với ông NCK. 

Theo chỉ thị, Hà Nội rất cần NCK về nước để đánh bóng chế độ và thu hút thêm kiều hối từ hải ngoại gửi về. Số tiền hàng năm lên đến $11 tỷ USD gửi về VN và đầu tư, và nhiều hơn nữa,  mà CSVN rất cần để cho chế độ của họ không bị sụp đổ; và Trịnh Xuân Giới đã thành công trong nhiệm vụ móc nối này.

Phía CSVN đã giữ thái độ im lặng trước lời yêu cầu chính thức từ chính phủ Đức là giao trả lại Trịnh Xuân Thanh cho Đức, và thời hạn mà bà Thủ Tướng Angela Merkel đề ra cho CSVN thi hành yêu cầu này đã trôi qua trong lặng lẽ. 

Một nguồn tin cho rằng có thể CSVN nghĩ họ đã thắng khi qua mặt được cảnh sát Đức và Czech, khi bắt đem được Trịnh Xuân Thanh về Hà Nội; nếu họ ép cung Trịnh Xuân Thanh nhận tội và nhận tự nguyện về VN đầu thú thì họ sẽ giải độc được mọi chuyện. Nhưng tới nay vẫn chưa hé lộ một chút tin gì về Trịnh Xuân Thanh ở VN kể từ một tháng nay, cũng chưa thấy giao trả họ Trịnh này về lại Đức. 

CSVN có lẽ đã nhận định về nước Đức quá thấp, về một quốc gia đã từng chịu bao nhiêu đau khổ dưới chế độ cộng sản của khối Đông Âu, mà con người tiêu biểu chính là bà Thủ Tướng Angela Merkel.

Sáng ngày hôm nay Thứ Hai August 28, 2017, Thông Tấn Xã Đức bất ngờ đưa ra một thông báo trừng phạt thẳng tay cộng sản Việt Nam vì vụ án gián điệp bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Bản thông cáo trừng phạt này sẽ làm CSVN khốn đốn về mọi phương diện, có thể làm cho nền kinh tế của CSVN hoàn toàn sụp đổ, và bao gồm những nét chính, đại ý như sau:

1.-Lên án CSVN bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, vi phạm luật pháp quốc tế và công ước thế giới.
2.-Cắt đứt quan hệ ngoại giao, kinh tế, văn hóa, quốc phòng, y tế, và du lịch với Hà Nội.
3.-Xóa bỏ thỏa ước về lệnh dẫn độ.
4.-Cắt tòan bộ các viện trợ kinh tế thương mại (có thể ám chỉ cả số tiền viện trợ của Đức cho CSVN trong 2 năm lên đến $215 trịêu USD).
5.-Thông báo cho Liên Hiệp Châu Âu EU gạt CSVN ra khỏi các thỏa hiệp xuyên Đại Tây Dương. (Có thể làm cho CSVN bị thiệt hại đến $38 tỷ USD).
6.-Hủy bỏ thuế quan tối huệ quốc 4% dành cho CSVN.
7.-Cấm bán các vũ khí, chiến cụ, chiến lược và chiến thuật quốc phòng cho CSVN. (trước kia Đức vẫn bán cho VN chiến xa và máy diesel dùng cho tiềm thủy đĩnh của Nga cung cấp cho CSVN.)
8.-Cấm CSVN buôn bán xuất hàng hóa qua Đức và các nước Châu Âu (điều khỏan này có thể làm cho CSVN bị thiệt hại đến $48 tỷ USD một năm).
9.-Berlin sẽ trừng phạt Hà Nội về việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, và sẽ làm cho kinh tế của CSVN sụp đổ 100%. (Tin Tổng Hợp).
PGĐ



__._,_.___


Posted by: Mike Duong <

Thursday, 31 August 2017

Chính phủ VN tự ‘đóng cửa thắng’ vụ Trịnh Vĩnh Bình



----- Forwarded Message -----
From: Cuong Nguyen <
To: "@" <@>
Sent: Wednesday, August 30, 2017, 7:43:25 PM CDT
Subject: Chính phủ VN tự ‘đóng cửa thắng’ vụ Trịnh Vĩnh Bình

Cũng nên đọc để hiểu thêm về vụ án Trịnh Vỉnh Bình
Và nhũng ai là nạn nhân của Cọng sản VN - nếu có thể - cũng nên 
nhờ Toà Trọng tài Quốc Tế,hầu đem lại công lý cho mình
nđc

Chính phủ VN tự ‘đóng cửa thắng’ vụ Trịnh Vĩnh Bình

Phạm Lê Vương Các (FB)

alt

Ông Trịnh Vĩnh Bình ra khỏi tòa án ở Paris ngày 28/9/2017
Với hình ảnh phấn kích giơ hai cánh tay lên và IM LẶNG không tiết lộ nội dung xét xử sau khi rời khỏi Tòa Trọng Tài Quốc tế tại Paris, dường như cho thấy sẽ có một chiến thắng cho ông Trịnh Vĩnh Bình sẽ được tuyên vào ngày 31/8 tới.

Sự im lặng không tiết lộ nội dung vụ việc như là một phần nghĩa vụ theo thông lệ dành cho bên thắng kiện khi xử ở Tòa Trọng Tài để giảm thiểu sự ảnh hưởng đến uy tín của bên thua kiện. Thủ tục xét xử của Tòa Trọng Tài rất khác với Tòa án truyền thống, nó luôn đảm bảo được yếu tố bí mật vụ việc, những người không liên quan vụ việc sẽ không được phép tham dự, trong suốt thời gian xét xử bên nguyên lẫn bên bị không được phép tiết lộ, cung cấp thông tin vụ việc cho báo chí. Thậm chí là phải giữ bí mật về bản án thi hành sau đó. Đó là lý do suốt một tuần qua khi vụ kiện bắt đầu, cộng đồng rất quan tâm đến vụ kiện nhưng báo chí cũng không thể có được một thông tin về diễn biến phiên tòa.

Trước khi đi vào đánh giá vụ án của ông Bình, tôi xin cung cấp thông tin 2 vụ kiện trước đây liên quan đến các cơ quan Chính Phủ Việt Nam, đó là vụ HLV trưởng đội bóng đá Việt Nam Letard kiện Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, và vụ ông Liberati kiện Hãng Hàng Không Vietnam Arlines (VNA). 
Cả 2 vụ này phía Việt Nam đều thua kiện vì những “nhận định ngây ngô” từ phía lãnh đạo, và đến vụ ông Trịnh Vĩnh Bình, Chính Phủ cũng không rút ra kinh nghiệm mà còn tiếp tục đi vào vết xe đổ của Liên đoàn bóng đá và VNA.

Vụ Liên Đoàn Bóng đá VN thua vì “thiếu hiểu biết” luật quốc tế:
Vụ việc bắt đầu khi Liên Đoàn Bóng đá VN sa thải ông Letard vào năm 2002. Ban đầu ông Letard đã khiếu nại vụ việc lên Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới (FIFA) để yêu cầu Việt Nam bồi thường vì đã vi phạm hợp đồng. FIFA ra quyết định giải quyết khiếu nại với kết luận nghiêng về phía Việt Nam, xử thua ông Letard.

Không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA, ông Letard đã khởi kiện ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy sĩ. Tòa Trọng tài Thể thao thụ lý vụ việc và thông báo cho Liên Đoàn Bóng Đá VN biết và yêu cầu Liên đoàn bóng đá VN cung cấp thông tin vụ việc, cũng như phản hồi các cáo buộc của ông Letard. Nhưng Liên đoàn bóng đá Việt Nam không chịu cung cấp thông tin theo yêu cầu của tòa. Thậm chí khi được triệu tập đến phiên tòa để xét xử nhưng Liên Đoàn Bóng đá Việt Nam cũng chẳng thèm tham dự.

Lý do của việc “không quan tâm đến vụ kiện” là do các quan chức lãnh đạo của Liên đoàn Bóng đá VN khi đó cho rằng đã có kết quả giải quyết cuối cùng của FIFA, kiện ra Tòa Trọng tài Thể Thao ở Thụy sĩ không phải là phương phức để giải quyết tranh chấp theo như hợp đồng ký kết, nên nó không có giá trị. Với lại kiện ra tòa Thụy Sỹ, nếu thua “mà ở Việt Nam ta không chấp hành thì làm gì được nhau”.
Phiên tòa vụ này được mở ra mà không có bị đơn là Liên Đoàn Bóng đá VN. Thế là nguyên đơn đươc dịp tha hồ vạch tội. 

Kết quả là Tòa trọng tài Thể thao xử ông Letard thắng kiện, yêu cầu Liên Đoàn Bóng đá VN bồi thường hợp đồng cho ông Letard với số tiền gần 200 ngàn đô ( 3 tỷ đồng Việt Nam thời đó). Áp dụng hình thức chế tài nếu không thi hành án thì Liên Đoàn Bóng đá VN sẽ bị cấm tham gia tất cả các giải đấu bóng đá theo hệ thống FIFA trong 2 năm.

Lúc này các quan chức Liên đoàn bóng đá VN mới “té ngửa” ra, là phán quyết của tòa này lại có hiệu lực pháp lý cao hơn phán quyết của FIFA, mà FIFA cũng phải thi hành bản án của Tòa Trọng tài Thể thao.
Thật ra việc khởi kiện cũng rất đơn giản, khi trong Quy chế giải quyết khiếu nại của FIFA nêu rõ, khi tranh chấp xảy ra nếu không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA thì các bên có thể khởi kiện vụ việc ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy Sỹ, và các phán xử của Tòa án này là có hiệu lực cuối cùng mà FIFA cũng phải đảm bảo thi hành. 

Thế là Liên đoàn Bóng đá VN mới chịu báo cáo lên chính phủ và cầu cứu. Ngân sách nhà nước cấp cho Liên đoàn bóng đá VN vào năm đó được 3,7 tỷ, đã bị ông Letard “xơi” mất 3 tỉ. Quá đau! Vụ này thua vì ra cuộc chơi quốc tế mà thiếu hiểu biết luật quốc tế.

Đến vụ thứ 2, Vietnam Arlines (VNA) thua vì xem thường tòa án nước ngoài
Vụ việc bắt đầu với một ông người Ý mang tên Liberati kiện Vietnam Arlines (VNA) ra Tòa án Roma ở Ý, yêu cầu VNA trả tiền chi phí cho ổng vì VNA đã Ủy quyền cho một Đại lý VNA thuê ổng làm việc. Đại lý này bị phá sản, ổng đành nắm đầu VNA đòi tiền. Phiên tòa mở ra, tòa triệu tập nhưng Vietnam Arlines cũng không cử người tham dự, theo kiểu “ta chả liên quan”. Sự vắng mặt của bị đơn làm Tòa án Ý nhanh chóng tuyên Liberati thắng kiện, buộc Vietnam Arlines phải thanh toán cho bên nguyên đơn 1,3 triệu euro.

Đứng trước phán quyết này lãnh đạo Vietnam Arlines đánh giá phán quyết ở Tòa án nước Ý dễ gì thi hành được ở Việt Nam khi Vietnam Arlines là “con cưng” của nhà nước, Vietnam Arlines cũng chẳng có tài sản ở Ý thì… “làm gì được nhau”.
Đúng là suốt gần 7 năm sau đó án này không thi hành được, vì ở Ý không có gì để chế tài được VNA. Rồi bỗng một ngày của năm 2002, luật sư Liberati phát hiện VNA đang có một tài khoản triệu đô ở nước Pháp, đây là cơ hội ngàn vàng, đảm bảo cho việc thi hành án của VNA. Thi hành ở Ý không được thì nhờ Pháp “thi hành hộ”, đó là cách làm của luật sư đại diện cho ông Liberati.

Giữa Ý và Pháp đều thuộc khối Liên minh Châu âu. Đây là một Liên minh gần như nhất thể hóa về chính trị, ngoại giao và tương trợ tư pháp rất chặt chẽ với nhau. Thế là tòa án ở Pháp nhanh chóng ra quyết định phong tỏa tài khoản triệu đô của VNA tại Pháp để đảm bảo thi hành án.
Điều buồn cười trong vụ này, lúc đầu VNA chỉ bị yêu cầu thanh toán là 1,3 triệu euro, nhưng không chịu thi hành ngay, mà đi thuê mấy luật sư để “gỡ” vụ phong tỏa tài sản ở Pháp. Kết quả cuối sau một thời gian kiện cáo của VNA, gỡ đâu không thấy mà cuối cùng cũng thành “gỡ ghẻ”. 

Kết quả cuối cùng là VNA phải thanh toán bồi thường cho ông Liberati 5,2 triệu euro, vì phải thanh toán cho bên nguyên đơn thêm tiền lãi suất của nhiều năm và thanh toán luôn chi phí luật sư cho bên họ, vì VNA là bên thua kiện
Vụ này VNA thua đau vì đã xem thường thẩm quyền và khả năng thi hành bản án của Tòa án quốc gia Ý.

Hai bài học trên đã có, đến vụ thứ 3, trở lại vụ án Trịnh Vĩnh Bình, Chính phủ đã đi vào vết xe đổ của Liên Đoàn Bóng đá và VNA dù hiểu biết luật chơi của quốc tế nhiều hơn, nhưng vẫn còn mang tư duy thiếu tôn trọng luật chơi quốc tế.

Có thể kể ra một số lỗi của Chính Phủ trong vụ này như sau:
Thứ nhất, Chính phủ đã không thi hành đầy đủ các cam kết với ông Bình theo như Thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006, đó là việc trả lại tài sản đất đai và nhà xưởng đã tịch thu của ông Bình. Nếu vào thời điểm này Chính Phủ quyết tâm thực hiện thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore thì có thể chỉ phải bỏ ra khoảng 20-30 triệu đô thu hồi đất đai để trả lại hoặc có thể tìm kiếm sự thỏa thuận riêng với ông Bình nhận tiền thay cho nhận đất đai. Tuy nhiên, chính phủ đã làm ngơ, không tiến hành thực hiện cam kết này, để rồi sau mười năm dẫn đến việc ông Bình tái khởi kiện, yêu cầu đòi bồi thường đến ít nhất 1,25 tỷ đô.

Ông Bình đòi đến ít nhất 1,25 tỷ đô nghe có vẻ như là bất hợp lý. Nhưng vào tay các luật sư quốc tế là đều có cở sở. Luật sư cũng chẳng khó khăn gì để chứng minh cho việc giá thành đất đai tại Việt Nam của ông Bình từ lúc bị tịch thu đến nay đã tăng lên hàng trăm lần. Hay đòi những thứ mà trong Thỏa thuận ở Singapore trước đây không có như: đòi tiền bồi thường thiệt hại khi bị giam giữ bất hợp pháp theo án lệ quốc tế, và các tài sản có thể đem lại lợi nhuận sau 20 năm của ông Bình, bồi thường tổn thất về tinh thần sau hàng chục năm, chi phí thuê luật sư v.v.. 

Cái này gọi là “không chịu đền 1 theo cam kết ban đầu, cuối cùng tòa xử phải đi đền 10”.
Lỗi thứ hai, Chính phủ đã thúc đẩy ông Bình đi kiện.

Lưu ý rằng việc Chính phủ cam kết trả lại tài sản “hợp lý” cho ông Bình theo như Thoả thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006 không phải là một bản án được phán quyết của Tòa Trọng tài Singapore, mà nó chỉ là sự thỏa thuận riêng tư giữa ông Bình với Chính phủ Việt Nam dưới sự hòa giải của Tòa trọng tài. Nói dễ hiểu sự thỏa thuận này được thiết lập ở giai đoạn “tiền tố tụng” – tức tòa trọng tài chuẩn bị xử, 2 bên đã đồng ý thỏa thuận tự cam kết giải quyết với nhau thì Tòa sẽ ngưng xử. Vì vậy, thỏa thuận này sẽ không được xem là một bản án của Tòa trọng tài để được áp dụng hình thức chế tài được hỗ trợ thực hiện bởi bên thứ ba. 

Có lẽ không có chế tài bởi bên thứ ba là lý do để Chính phủ “lơ là” không thực hiện đầy đủ cam kết của mình đối với ông Bình, và nó giải thích cho vìệc ông Bình sau này nói rằng mình đã bị lừa là vậy. Thực tế là ông Bình không thể nhờ một bên thứ ba chế tài Chính Phủ VN để thi hành cái Thỏa thuận đã ký ở Singapore. Vì vậy không còn cách nào khác ông Bình phải đi kiện lại ra Tòa trọng tài nhằm có một bản án chính thức để đảm bảo cho sự chế tài được hỗ trợ bởi bên thứ ba.

Rõ ràng việc ông Bình là một công dân Hà Lan khởi kiện chính phủ VN ra tòa, tòa thụ lý xét xử theo thủ tục tố tụng là một bất lợi rất lớn cho chính phủ VN vì Chính phủ hầu như không có cửa thắng kiện trong vụ việc này.

Thắng sao được khi Hiệp định Khuyến khích và Bảo hộ Thương mại Đầu tư giữa Việt Nam-Hà Lan, tại điều 6 nêu rõ: “không một Bên ký kết nào được thực hiện bất kỳ biện pháp nào để tước đoạt trực tiếp hoặc gián tiếp những đầu tư của các công dân bên kia“. Gỡ sao được khi có sự vi phạm lộ liễu và quá rõ ràng như vậy.
Lẽ ra, nếu Chính phủ nhận định sáng suốt hơn thì thấy rõ cửa thắng duy nhất cho Chính phủ trong vụ này là nằm ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình, để qua hình thức này thể có thương lượng hạn chế thấp nhất số tiền phải bồi thường. 

Nhưng việc không thực hiện đầy đủ các cam kết ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình trước đây, đã làm cho cửa thắng của Chính Phủ tự khép lại, khi ông BÌnh yêu cầu mở phiên tòa và xử theo tố tụng.
Khi bản án được xét xử theo thủ tục tố tụng được Tòa Trọng tài ở Paris đưa ra, nó sẽ có giá trị thi hành ở hơn 150 quốc gia đã tham gia ký kết Công ước New York 1958 công nhận và thi hành phán quyết của Tòa trọng tài. Khi thua kiện, mà Chính phủ không tự nguyện thi hành bản án trả tiền bồi thường theo phán quyết của Tòa, thì luật sư của ông Bình sẽ canh me tiền và tài sản của Chính phủ VN nằm trên lãnh thổ của 150 quốc gia này, là họ có quyền yêu cầu Tòa án ở quốc gia ấy phong tỏa tài sản và nhờ thi hành bản án của Tòa trọng tài.
Luật sư của ông Bình không dại gì nhờ mấy tòa án quốc gia đã tham gia Công ước như Trung Quốc, Lào hay Cambodia thi hành án mà chắc chắn họ sẽ chọn các quốc gia có nền pháp quyền, tòa án hoàn toàn độc lập với thể chế chính trị như tòa án ở các quốc gia thuộc EU, Mỹ, Úc, hay Canada… Tòa án ở các quốc gia này họ sẽ “đè ra vặt” không thiếu một xu.

Hết cứu!
Thử hỏi một quốc gia đang trên đường hội nhập quốc tế, mà để xảy ra những vụ việc như vậy có đáng trách và đáng xấu hổ không? Nếu ông bà lãnh đạo nào đã làm ẩu trong vụ này tự bỏ tiền túi ra đền thì cũng chẳng có gì đáng trách, đằng này họ cứ moi tiền từ ngân sách nhà nước – là tiền do người dân đóng góp để bồi thường. Thế mới đau!

Phạm Lê Vương Các (FB)
__._,_.___

Posted by: Hank Music 

Monday, 28 August 2017

Một chiêu trò củ rích của CSVN.


Kinh chuyen & Xin coi cac Phan-doi .....


----- Forwarded Message -----
From: 'Quang Dang Thai' via 
To: 

Le Jeudi 24 août 2017 23h17, "Tran Van Ngoc 


Kính các bác,
Vừa nghe tin Việt Cộng không xử dụng từ ngữ "NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN MIỀN NAM" một số người trong cơn mê sảng đã hân hoan đón nhận mà xem đấy như là một hiện tương gió đã đổi chiều; vội vàng gián tiếp hay trực tiếp ca ngợi mà cho rằng Việt Nam Cộng Hòa đã sống lại mà tìm đường hòa giải hòa hợp. Chúng ta không cần sự công nhận của đám người cướp nước.
Chúng ta được tạo dựng trong gian lao và khổ nhục để trường tồn; đã hiện hữu và sẽ trường tồn với thời gian. Không có sự chấp nhận của đám cướp nước chúng ta đã có mặt trong quá khứ, trong hiện tại và ngay cả trong trương lai. Trong giai đoạn hiện tại sự căn cỗi về thể xác không cho chúng ta cơ hội để điều chỉnh nhưng con cái chúng ta sẽ thay thế chúng ta làm chuyện đó. Gần một thế kỷ người dân Việt đã bị Cộng Sản lừa đảo mà chúng ta chưa học được gì à?
Cộng sản không biết nhục và không có tự ái. Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Cái gì người cho thì người cũng có thể lấy lại. Tỉnh lại đi các bác!

KQ Trần Văn Ngọc
Khóa 65 E2
Phi Đoàn 213 Phi Đoàn 241

On Thursday, August 24, 2017 4:42 PM, "hoanpham44> wrote:

 

Kính Quý Vị:
Sáng nay 27/8/2017, lúc 7:30 sáng, tôi nghe làn sóng 1480 am.  Có phóng viên đã hỏi người viết quyển Lịch Sử VC (có viết VNCH?). Ông này đã nói đại ý LÍNH SÀIGON, chính quyền SÀIGON thực chất là lính đánh thuê, tay sai cho đế quốc Mỹ. (Đúng ra phải viết là THẰNG KHỐN NẠN thay vì Ông)
VC ĐANG RẪY CHẾT, nên tìm mọi cách để sống còn. KÍNH XIN QUÝ VỊ VIẾT PHẢN BÁC LẠI những sự xảo trá của VC.
Đến giờ này 2  câu nói của cố tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu vẫn hoàn toàn đúng: ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM..
VNCH MUÔN NĂM. VINH DANH QUÂN DÂN CÁN CHÍNH VNCH
ĐẢ ĐẢO VC BÁN NƯỚC, HÈN VỚI GIẶC ÁC VỚI DÂN.
Phạm Hoàn


Sent from my iPhone

On Aug 24, 2017, at 9:36 AM, Ng.Nam Hà <vwrote:
Chào quý Anh,
Thân chuyễn đến quý Anh để tường, một bài viết dưới đây với ý thô thiển như sau:
- Là người Lính QLVNCH, chúng tôi không là ngụy như vc bôi bẩn và cũng không cần vc không còn gọi chúng tôi là ngụy nữa !
- Chính vc & tay sai trong ngày 19/8/1945 đã lợi dụng dân Hà Nội để cướp chính quyền "Quốc Gia Việt Nam" của Chính phủ Trần Trọng Kim mà hằng năm vc trong nước và tay sai ở hãi ngoại đã tổ chức ăn mừng cái gọi là " cách mạng tháng tám ".
- Cũng chính bạo quyền vc đã "hèn với giặc ác với dân" dâng nước VN cho tàu cộng, dùng bọn tay sai ở hãi ngoại để gây phân hóa, nhuộm đỏ kiểu "tầm ăn dâu" hầu thống lĩnh Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ nan cs.
Tội ác đó, Lịch sử sẽ viết lại thì con cháu VN đời sau sẽ nguyền rũa bọn vc & tay sai ngu dốt này.
Thấy sao nói vậy, mong quý chiến hữu QLVNCH, Cảnh sát QG & XDNT có tinh thần trách nhiệm cao bỏ qua cho..
Con Lừa Té Giếng.
Ng.Nam Hà-K8/68&QĐIV
" ..Trong cuộc sống còn điều bực tức,
  Đời ức lòng, nhưng rồi có lúc!
  Vươn mình lên, cánh lông đầy đủ.
  Như Đại bàng vỗ cánh giửa trời xanh.."

*********************************

Sent: Tuesday, August 22, 2017 1:22 AM
Subject:
 THỪA NHẬN VIỆT NAM CỘNG HÒA KHÔNG PHẢI LÀ BƯỚC TIẾN QUAN TRỌNG GÌ CẢ !
THỪA NHẬN XÂM LƯỢC VNCH MỚI LÀ MỘT BƯỚC TIẾN QUAN TRỌNG .  DÁM KHÔNG ?
Dương Hoài Linh
Một chiêu trò củ rích của CSVN.

Nhớ lại sau khi muốn Mỹ bỏ cấm vận, bước vào thời kỳ gọi là đổi mới giả tạo nhằm muốn tranh thủ vặt lông các "con cừu" ở hải ngoại tuyên giáo CSVN đã đưa ra chiêu hòa hợp hòa giải dân tộc và đem đặt vào mồm Võ Văn Kiệt ,thủ tướng lúc đó câu nói" Ngày 30/4 có một triệu người vui và cũng có một triệu người buồn".

Nên nhớ rằng đây không phải là câu Võ Văn Kiệt nghĩ ra mà là bộ phận chuyên trách về tuyên truyền của đảng CSVN nghĩ ra ,sau đó đưa cho Kiệt duyệt nhằm lừa những trí thức Việt Kiều bỏ nước ra đi từ trước 1975. Khi Kiệt nói lên câu này đã làm "rung cảm" biết bao trái tim người Việt xa xứ. Nhưng các con cừu này lại không hề biết là trong "Bên Thắng cuộc" của Huy Đức có đưa ra một chi tiết là chính Võ Văn Kiệt khi sang thăm Thái Lan đã phát biểu " Chúng tôi tự hào vì đã đánh thắng ba đế quốc to". Lúc đó thủ tướng Thái đã tát nhẹ Kiệt : " Chúng tôi cũng tự hào vì không phải đánh bất cứ đế quốc nào cả".

Một con người coi việc "xâm lược VNCH" là đánh thắng đế quốc thì lại mâu thuẫn rõ ràng với việc cho rằng cái ngày 30/4 ấy sẽ khiến "một triệu người buồn". Thắng thì không thể có một nửa buồn được. Do vậy mâu thuẫn về logic đã khiến đuôi cáo Võ Văn Kiệt lòi ra. Câu nói này nhằm hút hàng tỷ đô la của Việt Kiều gởi về hàng năm.

Sau đó Nguyễn Thanh Sơn với nghị quyết 36 cũng đã bôn ba đi thuyết khách trên đất Mỹ, bỏ 2 triệu đô để dụ con mồi Nguyễn Cao Kỳ quay về làm phát ngôn viên "hòa hợp hòa giải" trên truyền hình, đưa các tên như Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng về nước tham gia những tour thăm Hoàng Trường Sa, thành lập KBC Hải Ngoại, đài TV Phố Bolsa... để tuyên truyền mị dân láo khoét

Chưa kể chúng còn nhân ngày kỷ niệm "Hải chiến Hoàng Sa" để tung ra những chiêu lừa dân khi giả bộ tôn vinh người chiến sĩ hải quân Ngụy Văn Thà và 74 chiến sĩ đã hy sinh, lập quỹ " Nhịp cầu Hoàng Sa" để lừa tiền người Việt VNCH nhằm để xây nhà tình nghĩa cho gia đình những người lính đứng cho Trung Quốc tập bắn ở Gạc Ma. Trong khi đó vc chúng có chính sách về thương binh liệt sĩ nhưng phải để cho họ "ăn ké" tiền đóng góp của NVHN dành cho những người lính đã bảo vệ tổ quốc thật sự chứ không phải cho anh lính đã đánh thuê cho Tàu.

Sự vô lý nhất chính là chiêu bài "hòa hợp hòa giải" được tung ra khi vẫn còn đó chế độ độc tài một đảng. Bất cứ ai có hiểu biết về chính trị cũng phải thấy rằng hòa giải thật sự chỉ đến khi chia sẻ quyền lực để cùng nhau xây dựng đất nước. Do đó hòa giải chỉ có khi đa đảng, đa nguyên và tự do bầu cử.Không có những cái này thì rõ ràng cái "hòa giải" của anh chỉ là "ba xạo". Thế nhưng chiêu này của CS cũng lừa được không ít người.

Hiện tại do vỡ nợ gần kề lại thêm nạn kiện cáo quốc tế lung tung của Việt Kiều nên ngoài việc bóc lột các con cừu trong nước , CSVN còn nghĩ cách xén lông cừu ngoài nước.

Chiêu thức cho sách lịch sử không gọi lính VNCH là Ngụy là một biện pháp bịp hết sức cảm tính. 

Tôi không phải là NGỤY có cần các anh không gọi không ? Không hề. Cái đó đã được minh định bằng sự thật lịch sử. 
Rằng chúng tôi không phải là một chính quyền tay sai , chúng tôi không bán nước, không đánh thuê cho bất kỳ ai. Chúng tôi là một thực thể hiện hữu, một quốc gia được Nhật và Pháp trao trả độc lập và cũng được các anh thừa nhận khi ký vào hiệp định Giơ ne vơ chia đôi đất nước. 
Các anh bảo chúng tôi là NGỤY khác nào tự tát vào mặt mình. Bởi những kẻ chấp nhận chia nước cho một chính quyền "ảo" lại chính là những kẻ ngu ngốc nhất.

Tôi không NGỤY thì chính các anh mới là NGỤY khi các anh trên thực tế có đầy đủ tất cả các yếu tố mà các anh đã gán cho chúng tôi: đó là không chính danh, là phụ thuộc ngoại bang ,là bán nước ,là đánh thuê
Bằng chứng đã hiển hiện rõ ràng hiện nay mà bất cứ người dân nào cũng thấy.

Vậy thì hiện tại nếu thực lòng cải hối, xin mời các anh hãy đưa vào sách lịch sử để cho các thế hệ sau biết sự thật về "Quốc gia Việt Nam", - Rằng ngày 19/8/1945 là ngày các anh đã cướp chính quyền của chính phủ của Trần Trọng Kim như thế nào?

- Rằng Việt Nam đã được độc lập vào ngày 11/3/1945, chứ không phải 19/8/1945! 

- Rằng Miền Nam, VNCH là một quốc gia được hơn 90 nước theo thể chế tự do dân chủ công nhận,có những thành tựu khó chối cãi về một nền độc lập, có tự do dân chủ bằng bản hiến pháp tiến bộ nhất trong lịch sử dân tộc "Hiến pháp VNCH 1967",

- Rằng các anh đã ký vào hiệp định Paris 1973 (bốn bên) với VNCH để trả lại quyền tự quyết cho nhân dân miền Nam nhưng đã nuốt lời.

trên hết các anh phải công nhận rằng vc các anh đã xâm lược miền Nam , xâm lược VNCH chứ chẳng hề giải phóng gì cả.
Đó mới đích thực là một bước tiến bộ nhất trong những cái ngu dốt của các anh..

Xin đừng đánh bài lừa mãi vì Người Việt quốc gia đã thấm quá sâu câu nói nổi tiếng của tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu :

"Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm ".






-
.
__._,_.___

Posted by: Mike Duong 

My Blog List