zz

br /> br /> /> br /> ----

Saturday, 13 February 2016

Super Bowl 50 năm nay ...


 
                                                                                           Click Picture and Dim Lights, please

Panthers (Charlotte - N. Carolina) vs Broncos (Denver - Colorado)


Super Bowl 50 năm nay ...

Mỗi năm một lần, thay vì nằm nhà coi TV, hàng trăm ngàn người Mỹ rủ nhau đến nơi tổ chức Super Bowl. Nếu không có vé vào coi, họ sẽ ngồi trong quán nhậu cũng coi trận đấu trên TV. Quanh đi quẩn lại cũng bằng đó đội tranh nhau trái ban cà na.
Năm nay, có cặp vợ chồng Mỹ già, lấy tiền dành sửa nhà, đi quanh vận động trường Levi mua 2 vé chợ đen vào ngồi chờ 6 giờ. Cả hai đều mang tã trong người. Quyết không uống nước, không đi vệ sinh.
Phúc đức thay! Kỳ này Denver thắng. Hai ông bà già hạnh phúc trở về tiểu bang Corolado. Mái nhà xưa tạm thời không vội sửa. Super Bowl với Denver không có lần thứ hai. Đó là văn hóa MỸ. Chơi tới bến...

Trong cơn sốt Super Bowl 50 ngay tại chỗ gần nhà, tôi viết chuyện thể thao Hoa Kỳ...tặng các bạn làm quà Tân Niên Bính Thân.
Giao Chỉ, San Jose.
**************
Super Bowl 50 năm nay tại Vùng Vịnh, Mỹ chơi tới bến
                                                                        Giao Chỉ, San Jose - 11.02.2016
Xem ra chữ nghĩa thời đại mới tại Việt Nam nếu không phiền lụy vì ý nghĩa chính trị thì cũng dùng được. Đám trẻ Việt Nam du học tại Cựu Kim Sơn kháo nhau Super Bowl 50 kỳ này, Mỹ chơi tới bến.
Quả thực là nghề chơi cũng lắm công phu. Vị giám đốc của cơ quan an ninh quốc gia phải trình bày với hội đồng an ninh Bạch Cung. Thưa rằng tuy nguy hiểm khó khăn nhưng chính phủ không thể cấm dân chúng thu hẹp trận cầu vĩ đại hàng năm. Thôi thì phải tìm cách đề phòng cho thật kỹ. Kẻ thù biết rõ ngày giờ và địa điểm. Cả triệu người kéo nhau về một chỗ, chẳng hề có ý thức
Tiểu bang Cali đòi phải có ít nhất 1 lữ đoàn quân trừ bị đến giữ an ninh. Từ nhà ga đến phi trường. Từ dưới đất lên trên trời. Cảnh sát được trưng dụng tối đa. Bẩy mươi bẩy ngàn vé của vận động trường Levi đã bán sạch. Giờ chót vé chợ đen hạng cá kèo cũng phải trả trên 5 ngàn. Giá trung bình là $3,000. Nhưng không phải là người địa phương mà mua được vé. Không phải mua vé sớm là được.
Vé bán ra theo cấp khoản cho từng loại khán giả. Chính quyền, dân cử, giới chức thể thao, các tài tử, các đội ban và đặc biệt là các đội ban của các thành phố vào chung kết. Phải chắc chắn có vé để còn lo phương tiện, mặc áo màu của phe ta đi phất cờ, rung chuông. Dù chỉ có gần 80,000 khán giả thực sự đi coi, nhưng bốn phương đổ xô về vùng vịnh Cựu kim Sơn với 9 county đón 1 triệu du khách. Đa số quần thảo suốt 1 tuần ở San Francisco. Tối thứ 6 là các tiền party. Tối thứ bẩy là party chuẩn bị. Tối chủ nhật là party ăn mừng và tối chủ nhật là ăn uống chia tay.
Nhà giàu đi bằng 220 máy bay riêng. Giờ chót có 3 máy bay tư nhân lọt vào không phận sân vận động bị trực thăng của cảnh sát đuổi phải hạ cánh ở sân bay Livermore. Giới trung lưu đi máy bay thương mại hay lái xe đường trường. Tay nào tiết kiệm thì đi xe đò con chó, đi xe điện, ở motel, để dành tiền mua vé. Có anh chồng nói với vợ, mua giờ chót 2 vé 17 ngàn thì kỳ này hết tiền sửa nhà.
Một triệu khách giang hồ về Bay Area mà chỉ có 77 ngàn người vào xem 2 đội ban bầu dục tranh nhau 1 trái cà na. Còn lại trên 930 ngàn người chỉ quanh quẩn với 30 ngàn cái TV để ngửi mùi Super Bowl qua cái không khí ồn ào trong gió biển Thái Bình dương mà truyền thông Mỹ  đã khơi dậy suốt 3 tháng vừa qua. Quả thực Mỹ chơi tới bến.

50 năm Super Bowl
Như vậy là năm nay Hoa Kỳ đã tổ chức trận chung kết football lần thứ 50. Khi thượng đế sinh ra loài người, ngoài nhu cầu căn bản, 2 đứa bé cầm hòn đá trong tay ném qua ném lại. Thế là môn thể thao đầu tiên ra đời. Trái ban tròn tung ném bằng tay hay đá bằng chân là chuyện thường. Bày đặt ra ban bầu dục, ném xa hơn ban tròn. Nắm bắt dễ dàng. Môn football ra đời. Hai bên tranh nhau. Ném bắt, chạy, xô đẩy, đá ban, cướp ban, truyền ban đều được cả. Football ra đời bên Anh quốc, trong giới sinh viên nhưng trưởng thành bên Mỹ. Đại học Yale và Hopkins mở đường. Mỗi đội đều có thủ quân gọi là Quarter Back, linh hồn của toàn đội. Vừa chỉ huy, vừa ném đường ban quyết định.
Thời xưa 2 bên thi đấu mỗi đội 15 người. Sau quyết định sửa xuống còn 11 người. Nhưng đó là số người ngoài sân. Còn toàn đội lên đến 50 để còn thay quân tùy lúc tấn công hay phòng thủ. Football là môn thể thao nguy hiểm nhất. Cầu thủ như cỗ xe tăng phóng ra như động đất, đụng nhau chết là thường. Riêng miền tây đã có 6 em trung học chết vì chơi ban, trong đó có một em Việt Nam Kenney Bui ở Washington State. 
Năm 1920 trận mở đường chỉ có 800 khán giả. Trăm năm sau 2016 là 80 ngàn người. Năm 1958 đội Colts của Baltimore thắng đội Giants của Nữu Ước 23 trên 17. Đó là trận ban được coi là vĩ đại nhất cũng được vài ngàn người xem.
Trận đấu năm nay bao gồm quần hùng toàn quốc với 32 hội nhà nghề bị loại dần còn 8 đội vào play off. Sau cùng còn 2 đội vô chung kết đem nhau về vùng Vịnh thi tài. Đội Panthers của Carolina lên võ đài với đội Broncos của Denver.
Hai đội này tài nghệ ngang ngửa nhưng xem chừng thiên hạ lại có vẻ cho rằng Panthers trên chân. Đội của Carolina có anh thủ quân,da đen, trẻ tuổi, sức mạnh đang lên, suốt mùa vừa qua chiến thắng liên tiếp. Anh này tên là Cam Newton.
Image result for Cam Newton
Các nhà bình luận thể thao cho rằng cậu Cam làm phách.Thái độ vênh váo vì kỳ này chắc ăn như bắp.
Phía đội Broncos của thành phố Denver có anh thủ quân Quarter Back tên là Peyton Manning. Bác này hơi già. Chậm nhưng chắc. Nhiều kinh nghiệm. Sau trận này dù thắng hay bại, bác Peyton cũng sẽ về hưu. Nếu thắng được sẽ là kỷ niệm vàng ngọc để dối già. Trước khi ra quân, dân cá ngựa bắt đội Panthers của cậu Cam Newton. Việt Nam cũng nhiều người ăn theo đang dậm cẳng kêu trời. Bởi vì...
Sau cùng, như chúng ta đã biết. Denver Colorado đã thắng Charlotte N.Carolina. Nhờ hàng phòng thủ của Broncos rất vững vàng. Cậu Cam da đen không vượt qua được. Thất bại với tỷ số 24/10. Hết sức cay đắng. Hàng ngàn cổ động viên của Panthers gạt nước mắt ra về. Lẽ dĩ nhiên, vui như Tết với pháo bông nổ rầm trời là phần thưởng dành cho phe ông già. Nói vậy chứ thật ra ông Manning chỉ già đối với football thôi.

Thiên thời ,địa lợi, nhân hòa
Kỳ tổ chức Super Bowl 50 năm nay tại Bay Area hết sức thành công. Cô gái El Nino là tên cơn bão nổi tiếng gầm thét cả tháng nay bỗng nhiên nàng đi nghỉ hè. Cả tuần vắng bóng. Khí hậu 76 độ như trời vào thu.
Năm nay hội Tết Việt Nam tại San Fran không tổ chức. Vì sợ bão, vì thiếu tiền, vì Super Bowl hay vì tất cả các lý do trên. Hai hội Tết tại San Jose cùng lui lại một tuần. Cùng vui Xuân muộn để nhường cho Super 50. Phần an ninh toàn hảo. Các hãng xưởng quanh vận động trường Levi đóng cửa thứ sáu. Nhân viên khỏi đi làm. Các parking dành cho quân đội về đóng quân. Các nẻo đường đều có lính cầm súng như thời chiến tranh.
Chương trình loan báo bắt đầu lúc 3 giờ chiều chủ nhật nhưng khán giả được cho vào từ sáng. Ngồi chờ đợi khoảng 6 giờ. Khán giả vào cửa phải đi tay không. Không cặp không bóp. Cần lắm thì bỏ thuốc hay nước vào bao plastic trong suốt. Máy ảnh không có bao. Đi vệ sinh hay mua thức ăn rất phiền phức, mất thì giờ. Đi từ phương Đông qua phương Tây, mua vé 5 ngàn mà cứ đi tới đi lui thì không chấp nhận được. Ông bà già mê Super Bowl bảo nhau cùng mang tã và không uống nước. Tử thủ đóng chốt một chỗ. Sẵn sàng rồi. Đúng 3 giờ 15 phút ca sĩ nổi danh Lady Gaga hát quốc ca. Mạnh mẽ, ngân nga và không sai một nhịp. Báo nói như thế.
Nàng vừa dứt lời ca thì phi đội phản lực Blue Angels bay qua vận động trường, sát mái các chuồng chim dành cho nhà giàu thuê bao xem như từ trên trời ngó xuống. Đứa bé hỏi mẹ: Máy bay ở đâu mà bay về đúng lúc như thế. Bà mẹ trả lời. Máy bay đậu sẵn parking trên trời. Họ nhìn qua TV thấy Gaga hát xong là bay ra. Đọc trên báo thấy kể như vậy. Mấy anh phi công canh giờ hay thật.
Trận đấu gay cấn. Denver mở tỷ số và phòng thủ hết sức chặt chẽ. Đến giờ giải lao. Khoa kỹ thuật Hoa Kỳ trổ tài dựng 1 sân khấu dã chiến vĩ đại ngay giữa sân. Chỉ cần 15 phút sân khấu, âm thanh, ánh sáng hoàn tất.
Toàn thể cầu trường hưởng ứng theo các nghệ sĩ trình diễn. Không khí ồn ào hết sức Hoa Kỳ. Sky’s the limit at Levi’s stadium. Chỉ có trời xanh là giới hạn. Các báo Mỹ viết như thế.

Levi’s stadium
Quả thực Super Bowl 50 lần này có duyên số lạ lùng với Silicon Valley. Vịnh Cựu kim Sơn có đội banh danh tiếng 49er. Đây là đứa con cưng của San Francisco. Năm 1849 là năm SF ra đời. Đội banh lấy năm sinh của thành phố đặt tên cho trọn nghĩa sinh thành.
Qua thế kỷ 21, nhà cửa chật chội, đành chọn đất xây nhà mới cho 49er ở 1 thành phố hết sức bảo thủ là Santa Clara, bên cạnh San Jose. Khu đất phía Bắc Great America được chọn. Trọn vẹn 7 khu phố phải giải tỏa. Tháng 4-2014 bắt đầu công tác xây cất. Chôn vào đây 1.3 tỷ Mỹ kim. Trong 2 năm là hoàn tất. 49er có nhà mới, nhưng thực sự là để đón chào Super Bowl 50. Levi kỳ này hy vọng gỡ vốn.
Thử tính coi vé $3000 nhân với khoảng 80 ngàn ghế. Muốn chạy quảng cáo trên màn hình xin đừng tính phút. Chỉ chiếu thoáng qua 50 giây, phải trả 5 triệu mỹ kim. Vì vậy dân thị xã Santa Clara có phàn nàn kẹt xe hay ồn ào nhưng rồi mọi chuyện cũng xong.
Giá nhà vọt cao, muốn yên tĩnh và có thêm tiền xin dọn đi nơi khác. Anh chủ tiệm cắt tóc bị đuổi nhà thề rằng phải bước qua xác tao mới xây được vận động trường. Anh đã được bồi thường xứng đáng rồi vui vẻ dọn đi, gồm cả hồn lẫn xác. Bây giờ tiệm của anh ta được khai trương cũng gần Levi, khách hàng đông gấp đôi. Nghe chuyện này chúng ta có thể nhớ đến chuyện dân oan bị cướp đất tại Việt Nam.
Thành phố Santa Clara hiện nay dân Á châu gia tăng từ 29% lên 39% bao gồm cả Việt Nam. Mỹ trắng từ 55% xuống còn 46%. Thành phố này cũng giống như tiểu bang CA, Mỹ trắng trở thành thiểu số.
Phía Bắc Santa Clara là thành phố Cupertino, hỏi tòa thị xã không ai biết nhưng hỏi Apple thì có ngay. Kinh đô của hãng này vĩ đại như 1 phi thuyền hạ cánh, ban đêm đèn thắp như sao sa. Thị xã này dân Á châu cũng đông hơn Mỹ trắng. Vì vậy nếu Mỹ chơi tới bến thì Á châu cũng theo sát gần bờ.
Để kết luận, xin có đôi lời bàn về tổ chức vui chơi từ bên Tầu đến bên Mỹ. Ngày quốc lễ hay tổ chức Thế Vận Hội, đảng và chính quyền Trung Quốc làm hết. Dân chúng, đoàn viên, binh sĩ vô cùng vất vả. Lãnh đạo, quan khách và người tham dự rất căng thẳng. Cuộc vui đối với thành viên trình diễn trở thành ác mộng.
Nhưng trên đất tự do Hoa Kỳ mọi thứ hoàn toàn do tư nhân điều hợp. Tự giác, tự nguyện và tự do. Chẳng có đảng và nhà nước kiểm soát. Chính phủ chỉ lo phần trách nhiệm an ninh. Dân tha hồ chơi tới bến...
Đó là sự khác biệt so với chế độ Cộng sản.
~~~~~~~~~~~~~~
 blank blank blank blank blank blank blank
Giao Chỉ, SanJose City, VietMuseum, Book 1, 2 đã phổ biến, sẽ in 3, 4, 5 đến 12.
Một cuốn $10 Mua sách ghi IRCC 3017 Oakbridge Dr. San Jose CA 95121
Lịch sử ngàn người viết, tác giả ghi chép lại, giữ sách là giữ lửa cho mai sau.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

This email has been sent from a virus-free computer protected by Avast.
www.avast.com
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Wednesday, 10 February 2016

Luật sư Cao Trí Thịnh: “ĐCS Trung Quốc sụp đổ vào năm 2017”

 

KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

Luật sư Cao Trí Thịnh: “ĐCS Trung Quốc sụp đổ vào năm 2017”

Tin Đa Chiều - Đăng ngày: 11:10 AM - 04/02/2016 / 2 Ý kiến
Like page ở đây
Theo tin từ trang web www.canyu.org của Đài Loan ngày 25/1/2016, bài viết của luật sư nhân quyền nổi tiếng người Trung Quốc, ông Cao Trí Thịnh tiết lộ những giải thích về dự ngôn “năm 2017 ĐCS Trung Quốc sẽ sụp đổ” trong Cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng” dự kiến xuất bản vào đầu năm 2016.


Luật sư nhân quyền Cao Trí Thịnh. (Ảnh: Internet)

Trong bài viết Cao Trí Thịnh nói rằng, những dự ngôn trong cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng“, là những điều mà Thần đã triển hiện cho ông thấy. Ông nói dù khả năng viết văn có tinh tế đến mức độ nào cũng không thể miêu tả được một cách chân thực về những điều kỳ diệu, những chi tiết hết sức tỉ mỉ mà ông đã nhìn thấy.
Trong bài viết này ông Cao trí chỉ đưa ra những phân tích về góc nhìn lịch sử và xã hội cũng như một chút về những điều thần bí mà ông đã chứng kiến.

Cao Trí Thịnh phân tích về quan điểm cho rằng ĐCS Trung Quốc sẽ “Tuyệt đối không tự diệt vong“, quan điểm này kỳ thực là nói nhảm, bởi vì trong lịch sử nhân loại không có triều đại nào mà không bị tiêu vong, không có triều đại nào tồn tại cho đến tận bây giờ, ông nói rất nhiều người nhìn nhận rằng ĐCS Trung Quốc hiện nay quá mạnh, nên khả năng sụp đổ gần như không xảy ra, nhưng ông lại cho rằng những bước đi của nhân loại không được quyết định bằng vũ lực ở trong tay những người cầm quyền, nên dựa vào lực lượng mạnh ở bên ngoài để đánh giá là không đáng tin cậy. Cao Trí Thịnh nêu thí dụ điển hình như Triều Đại nhà Tần và Liên Xô cũ lúc đương quyền có uy lực rất mạnh, nhưng lại sụp đổ một cách rất nhanh chóng.

Về việc “hiện nay ở Trung Quốc không có ai dám kêu gọi đứng dậy phản kháng“, Cao Trí Thịnh nói rằng, việc nhận thức những biến đổi lớn trong lịch sử chỉ dựa trên máu và lửa chỉ là đoán mò. Cao Trí Thịnh đưa ra ví dụ về sự sụp đổ của các nước cộng sản, đều là hiện tượng sụp đổ không bạo lực.
Trong câu cuối cùng của bài viết này ông Cao Trí Thịnh nói, sự kiện “ĐCS Trung Quốc sụp đổ vào năm 2017” là sự kiện trọng đại của lịch sử thế giới, nên ông không thể nào tùy tiện tiết lộ cho mọi người biết được. Ông nói đây chỉ là giới thiệu cho cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng” sắp được xuất bản, tất cả đều nằm trong cuốn sách này, ông Cao hy vọng mọi người tin tưởng và đề nghị mọi người đọc cuốn sách này của ông.

Giới thiệu văn tắt về cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng
Cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng” có khoảng cỡ 333.000 chữ, nội dung chính phân thành 3 phần, phần 1 nói về năm 2017 Trung Quốc phục hưng; phần 2 nói về chân tướng; phần 3 nói về tương lai của Trung Quốc sau năm 2017.https://www.tindachieu.com/news/wp-content/uploads/2016/02/luat-su-cao-tri-thinh-dcs-trung-quoc-sup-do-vao-nam-2017-image2.jpg

Cao Trí Thịnh nói:  “Phần đầu là những điều mà thần đã cho ông thấy. Nội dung chính mà ông nhìn thấy là tuổi thọ của ĐCS Trung Quốc kể từ thành lập là 96 năm, cầm quyền được 68 năm, đến năm 2017 diệt vong, tôi đã nhìn thấy được những điều vô cùng kỳ diệu“. Cao Trí Thịnh giới thiệu vắn tắt  cụ thể về những về những dị tượng mà ông đã được chứng kiến như sau: “Tuổi của đảng ĐCS Trung Quốc là 96 năm“, câu này liên tục xuất hiện trong mắt ông mấy tháng liền.

Trong phần thứ 2, Cao Trí Thịnh viết về những gì ông đã được chứng kiến khi ông ở trong tù. Đó là sự dã man, mục nát, chà đạp nhân quyền và quy tắc pháp trị của thế giới một cách vô nhân tính.

Phần 3 của cuốn sách, là tương lai của Trung Quốc sau năm 2017, Cao Trí Thịnh nói chế độ ĐCS Trung Quốc tà ác đã tạo ra thảm kịch sa đọa không đáy của nhân tính. Những quan chức đồng lõa với tội ác “chống lại loài người” sẽ bị trừng phạt. Bất luận là ai thoái xuất khỏi ĐCS Trung Quốc trước tháng 5/2016, chân thành sám hối, thì đều có tương lai tốt đẹp. Sau năm 2017 sẽ có một loạt những thay đổi lớn trong nội bộ Trung Quốc, cũng như quan hệ ngoại giao với các nước khác, dân tộc Trung Hoa sẽ phồn vinh trở lại.
Lê Hiếu dịch từ NTDTV
Theo tinhhoa.net

Like page ở đây
__._,_.___

Posted by: "San Le D." 

Tuesday, 26 January 2016

Đảng CSVN vẫn tiếp tục chúi đầu vào cái sọt rác để vớt lên cái chủ nghĩa Mác Lê Nin mà nhân loại đã vứt bỏ


25-1-2016
1. Theo truyền thống, hầu hết các Đại hội, Hội nghị tại Việt Nam đều đã được cài đặt để thành công rực rỡ. Diễn văn khai mạc, phát biểu bế mạc, nghị quyết, kết luận đều được viết sẵn từ trước. Mọi sửa đổi trong đại hội chỉ là ở câu chữ. Mặc dù đấu đá trong giới lãnh đạo tại đại hội 12 gay cấn nhất trong lịch sử của đảng cộng sản, nhưng rồi đại hội này cũng sẽ thành công theo đúng quy trình của nó. Những ai ao ước có một biến cố gì đó sau đại hội, đều nên xác định trước để khỏi bị thất vọng.

Ấy vậy mà, cả dân tộc này vẫn mong đợi. Nơi đây tôi đợi, bên kia anh chờ. Trong nước đang mong, bên ngoài đang ngóng. Mong như mong mẹ về chợ, càng mong càng thấy lâu, lâu đến bồn chồn. Người phân tích, kẻ dự đoán, nhưng ai ai cũng mong có một sự thay đổi.

Chúng tôi đã lường trước được rằng, dù ông Trọng, ông Dũng hay bất cứ ông nào, nắm chức TBT thì họ vẫn kiên định theo lối cũ mà thôi. Có chăng dân tình ngây thơ, lại một lần nữa hùa lên háo hức bởi những câu phát biểu mị dân, một vài tháng sau khi nhận chức, như kiểu ông Trọng đã làm vào đầu năm 2011.

Các ông kiên định được chẳng qua là vì các ông không hoặc chưa có gì mới để thế vào cái cũ, và là vì các ông còn nghĩ các ông vẫn còn cơ để kiên định. Dân tình vẫn ngoan ngoãn để các ông làm chuột bạch trong cuộc thử nghiệm điên rồ nhất trong lịch sử nhân loại, mà chính ông Trọng đã xác định, hàng trăm năm nữa cuộc thử nghiệm này vẫn chưa kết thúc.

Điều nguy hiểm nhất cho dân tộc này, chính là ở chỗ các ông đang tiếp tục kiên định. Vận động là đặc tính để thay đổi, nhưng đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục chúi đầu vào cái sọt rác để vớt lên cái chủ nghĩa Mác Lê Nin, mà nhân loại đã vứt nó đi không thương tiếc từ những năm 1990.

Nó nguy hiểm ở chỗ, chủ thuyết cộng sản là đối lập hoàn toàn với tư tưởng dân chủ. Dân chủ là chia ra, còn cộng sản là thu (ôm) vào. Dân chủ, tự do là tiền đề của sáng tạo và phát triển. Chỉ có con đường cải cách chính trị, mở rộng dân chủ, cải thiện nhân quyền, mới đưa đất nước này ra được khỏi cuộc khủng hoảng toàn diện hiện nay.

2. Sau đại hội 12, đội ngũ thất vọng lại càng thêm đông đảo. Rất có thể lại có thêm một làn sóng bỏ đảng mới. Cũng đúng thôi, phần đông đảng viên hiện nay đều sáng láng, có học và tầm hiểu biết đã rộng mở hơn nhiều so với lớp đàn anh, đàn chú bác. Họ ít có thể bị mù quáng kiên định, mà họ chỉ là khôn ngoan (lỏi) kiên định. Số mù quáng điên rồ không nhiều lắm, hoặc giả là do công việc của họ là phải kích động điên rồ, như một số dư luận viên đang làm. Phần đông họ tạm đeo mặt nạ để giả vờ kiên định. Đảng đang là công cụ và phương tiện để thu về lợi ích cho riêng mình mà. Thắng được nó không dễ, trước tiên phải thắng được chính mình.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử đảng cộng sản Việt Nam, có một đại biểu – Bộ trưởng, dám phát biểu đòi hỏi cải cách chính trị, ngay trong đại hội đảng. Như vậy, không ít đảng viên có lòng tự trọng, biết nghĩ đến cái chung, đã và đang lên tiếng mạnh mẽ. Thêm vào đó là phong trào dân chủ và dân oan ngày càng rộng rãi. Sức ép đòi đảng phải có thay đổi đang ngày càng tăng. Cách đảng ứng xử, đối phó với dân, chứng tỏ họ đã lâm vào tình thế lúng túng. Họ đã bắt đầu lúng túng, khi ta nhìn thấy họ không biết nên thít chặt lại hay nới lỏng ra.

Tháng 10/2013, tôi từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam. Trong tuyên bố rời khỏi đảng, tôi đã nêu ba lý do:
– Đảng cộng sản Việt Nam tiếp tay và làm ngơ trước việc Trung Quốc xâm lấn và dần dần thôn tính Việt Nam.
– Đảng cộng sản Việt Nam đi theo chủ nghĩa Mác – Lênin, để xây dựng cái gọi là chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam.
– Mọi niềm tin về đảng mất hoàn toàn, khi tôi tin rằng ông Hồ Chí Minh là một người Trung Quốc, đội lốt ông Nguyễn Ái Quốc đã mất từ năm 1932.

Sau đại hội 12 sẽ có bao nhiêu đảng viên, bao nhiêu người dân chia sẻ với tôi về những lý do mà tôi bỏ đảng nêu trên. Như bài hát của nhạc sĩ Việt Khang: Việt Nam ơi, sau một nửa đời người thì mọi thứ đã tỏ tường rồi. Không tiếp tục bưng bít được nữa đâu. Với hai lý do đầu, tôi nghĩ tất cả người dân Việt Nam và phần đông đảng viên đều có cảm nhận tương tự. 

Duy chỉ có lý do thứ ba, một lý do hoàn toàn nằm trong niềm tin cá nhân, khó có thể lay chuyển được, trừ khi được chứng minh bởi một xác minh công khai và chính thức về những bí mật về đời tư ông Hồ Chí Minh. Một con người đã làm khuấy đảo mọi giá trị của dân tộc Việt Nam.

3.   Mong muốn dân chủ hóa đời sống chính trị và xã hội tại Việt Nam là một mong muốn đa số và chính đáng. Sự áp đặt của đảng trong hơn nửa thể kỷ qua, đang như được nén trong một nồi áp suất, chờ lúc bùng ra. Không ít người theo dõi đại hội 12, để chỉ mong có một biến cố. Một số người ủng hộ ông Dũng hơn ông Trọng, chỉ vì theo họ tham còn hơn lú. Và vì họ chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

Nếu chẳng có một biến cố nào xảy ra, trong và sau đại hội thì người dân Việt Nam lại tiếp tục chờ đợi thêm 5 năm nữa. Một sự khẳng định nghe rất chối tai và chắc sẽ bị nhiều người phản đối, không phải là vì họ không bị ám ảnh tương tự mà là vì họ trách: gở mồm.
Cuối cùng rồi lịch sử Việt Nam sẽ được diễn ra theo một trong hai cách: Nồi áp suất nổ hoặc tự tháo van để xì hơi trong êm ấm. Tháo van để xì hơi trong êm ấm là cách mà Miến Điện đã thực hiện gần đây.

Một chế độ dân chủ cần có hai yếu tố, đó là: tư tưởng dân chủ và cơ chế dân chủ. Trong đó tư tưởng dân chủ phải có trước. Có con người có tư tưởng dân chủ thì chính họ sẽ là người gây dựng nên cơ chế dân chủ phù hợp. Tư tưởng dân chủ từ Bà Aung San Suu Kyi, cộng với sự tháo van của Tổng thống Thein Sein, Miến Điện đã có cơ hội theo chân vào hàng ngũ các quốc gia dân chủ.

Tấm gương Miến Điện thật là gần và dễ học. Lúc này đây cần lắm sự xuất hiện một Aung San Suu Kyi tại Việt Nam. Nếu chưa có được thì cái cữ 5 năm đã nói ở trên, không hẳn là điều gở mồm.
Phong trào dân chủ tại Việt Nam hiện nay đã có nhiều gương mặt tín trọng : Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Lân Thắng, Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, Phạm Chí Dũng, Trần Huỳnh Duy Thức v.v… 

Nhưng họ đều là người ngoài hệ thống và được đảng và nhà nước chăm sóc kỹ lưỡng hoặc bỏ tù. Họ chỉ là những nhân tố hết sức quan trọng làm sức ép trong nồi áp suất, họ đâu có cơ hội là người tháo van. Cần lắm một con người như Tổng thống Thein Sein tại Miến Điện.

Các ông Trần Xuân Bách, Trần Quang Cơ, Nguyễn Cơ Thạch là những nhân vật đáng kính, nhưng sinh ra không đúng thời, hy sinh lợi ích cá nhân để bảo vệ chân lý của mình, nhưng đều bị thất thế trong thể chế ác nghiệt này. Mọi người đang nói nhiều đến thoát Trung, thoát cộng, nhưng theo tôi, đối với những người cộng sản đương quyền hiện nay, đó là bài học thoát ra khỏi chính mình, như ông Bách, ông Cơ, ông Thạch đã làm trước đây.

Có ngọn gió lành nào nhẹ nhàng thổi đi làm thay đổi tư tưởng của các nhà lãnh đạo không? Phúc đức cho dân tộc Việt Nam lắm đó.
Đặng Xương Hùng – Genève, 24/01/2016.
__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

VIỆT NAM SAU ĐẠI HỘI XII CỘNG ĐẢNG?


To: diendanviahe
Date: Sun, 24 Jan 2016 20:37:15 +0000
Subject: [Daploisongnui] VIỆT NAM SAU ĐẠI HỘI XII CỘNG ĐẢNG?

 

Việt Nam Sau Đại Hội XII Cộng Đảng?

Lê Thành Quang

Năm năm một lần, Cộng Đảng đều tổ chức Đại Hội, sắp xếp nhân sự cho những chức vụ tối thượng về mặt đảng và nhà nước: Tổng Bí Thư - Thủ Tướng - Chủ Tịch Nước - Chủ Tịch Quốc Hội.

Đại hội thường gây chú ý dư luận trong hy vọng một sự đổi mới phù hợp hơn với tình hình thế giới và khu vực Châu Á Thái Bình Dương để Cộng Đảng nới rộng Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho 90 triệu đồng bào trong nước.
Người Việt tỵ nạn không quên ”biến cố 127 nhân sĩ trí thức hải ngoại” đã ngu ngốc dâng kiến nghị thỉnh cầu tại Đại Hội Khóa X năm 2006(?) để đổi lấy một sự trơ trẻn ê mặt, mang nhục suốt đời.

Đại hội Đảng lần XII khai diễn đúng vào lúc Việt Nam đã và đang bị nhiều áp lực chủ quyền Biển Đông của Trung Cộng có thể dẫn đến những tranh chấp quân sự, song hành cùng chính sách ngoại giao đu giây tạo thế cân bằng cần thiết với Hoa Kỳ và phương Tây qua sự kiện TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Hoa Kỳ, Việt Nam gia nhập Hiệp Định Đối Tác Thái Bình Dương (TTP).
Có dư luận cho rằng, đây là màn tranh chấp giữa hai thế lực bảo thù và cải cách hoặc ít ra cũng giữ phe thân Trung Cộng và phe thân Mỹ, cầm đầu bởi 2 nhân vật, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Thực chất chỉ là sự tranh dành quyền bán nước, lấy điểm với quan thầy với những màn đấu đá khốc liệt nhất trong lịch sử 70 năm Cộng Dảng Việt Nam.
Kịch bản Trung Cộng xuất hiện, trở thành yếu tố hàng đầu khả tín cho mọi suy luận.

Theo thông lệ, những đại hội trước, vấn đề nhân sự chỉ là một sắp xếp đồng thuận sau những vận động đêm và ngày, được “nhất trí 100%” của các đại biểu. Người dân thờ ơ, không mấy quan tâm, ai “trúng cử” thì cũng vậy thôi, đều là chuyện của bọn đầy tớ, người dân không cần phải dự phần!
Giữa bối cảnh thực tế của tình hình, vấn đề cải cách nền kinh tế Việt Nam trở thành mục tiêu hàng đầu mà Nguyễn Tấn Dũng được đánh giá, phải là nhân vật tiêu biểu. 

Dư luận trong nước cũng đã công khai ủng hộ, mở đầu cho luận cứ của phe Nguyễn Phú Trọng, “… việc tập trung quyền lực vào một cá nhân sẽ dẫn đến lãnh đạo độc tài, một sai lầm mà Đảng CSVN đã mắc phải trong thời kỳ Lê Duẫn, dẫn đến, “nên để ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục giữ chức vụ Tổng BT thêm một thời gian.”  
Màn đấu đá bắt đầu, càng lúc càng khốc liệt, đủ để phơi bày thực chất của chiếc mặt mạ buôn dân, bán nước thê thảm rớt xuống từng mảng, từng mảng …, chưa từng thấy của tập đoàn Cộng Đảng Việt Nam.
Dựa vào Thư Giải Trình 9 trang “Kín nhưng được Mở” của Nguyễn Tấn Dũng, dư luận biết được những tội trạng “trời tru đất diệt” của đồng chí Nguyễn Tấn Dũng từ phe TBT Nguyễn Phú Trọng: “… là một Thủ tướng bất tài, kích động chống Trung Cộng, thông gia với Ngụy quân, tình báo Hoa Kỳ, nguồn gốc tài chánh của con cháu bất minh, có tham vọng trở thành Tổng Thống, thực hiện cách mạng màu nhằm phát động dân chủ, thay đổi chế độ, thay đổi đảng …”.

Nguyễn Tấn Dũng lâm vào thế “lên chẳng được, xuống cũng không xong”, chỉ còn lại chiêu cuối cùng, LÀM LIỀU ĐỂ TỰ CỨU – MỘT MẤT MỘT CÒN – TÌM ĐƯỜNG SỐNG TRONG CÁI CHẾT.

Ngoại trừ những đảng viên hiện còn trong guồng máy đảng có ý kiến thiên về Nguyễn Phú Trọng được phổ biến trên các báo lề phải, các cựu đảng viên, các bloger đều đưa ra những nhận định, những tin tức có lợi cho Nguyễn Tấn Dũng, tuyệt nhiên người dân trong nước, đặc biệt là giới trẻ vẫn thờ ơ, xem như chuyện của Đảng, không phải chuyện đất nước và nếu có ý kiến cũng chẳng tới đâu, ngoài khoảng không gian nho nhỏ đang bàn luận.

Đài BBC cho biết, Nguyễn Long Kiên, 24 tuổi nói: “Tôi quan tâm nhưng là về những hướng đi sau này, chứ tôi nghĩ ai lãnh đạo thì cũng đã có sự sắp xếp trước rồi. Thực trạng chính trị Việt Nam là sự thỏa thuận giữa những phe phái trong nội bộ nên tôi không hy vọng vào một ai có thể đột phá nền chính trị hiện tại” và thất vọng, “Tôi không thấy được trong nội bộ những người đó có ai thực sự có thể tạo nên đột phá hay không”

Trần Đăng Khoa có cái nhìn sâu sắc hơn, “Dù dân chúng có phấn đấu đến đâu, mà cái tâm của người lãnh đạo không có thì cũng như con số không.”
Chút niềm tin còn lại của người dân “cả tin” vào đảng đã không còn. Đảng hết bài bản giáo điều cơ sở lý luận để dụ khị. Đảng nói đảng nghe, giữa đảng và dân không còn khắng khít liên hệ.

Trên FaceBook, những mẫu tin nhỏ, những YouTube trần ngập những hiện tượng xấu về môi trường, Việt Nam là thùng rắc cho đủ loại rác bẩn có nhiều vi trùng truyền bệnh. Hình ảnh học sinh đánh nhau giữa một đám đông, không người can gián, nói lên thực trạng xã hội băng hoại, đạo lý suy đồi thê thảm. Cảnh người dân đấu lý với Công An, đòi hỏi lệnh bắt, lệnh lập biên bản, cho biết pháp luật đã không còn được tôn trọng, chỉ là những bản văn vô giác, không hề được thực thi, bạo quyền đang thẳng tay xài luật rừng. Những hóa chất, xuất xứ từ Trung Cộng, làm tươi tốt cho nhu yếu phẩm hàng ngày đang ở tình trạng báo động khẩn cấp về vấn đề sức khỏe cho người dân đã không được bạo quyền đủ sức ngăn chận. Xã hội đầy những vụ án hiếp dâm, ấu dâm, cưỡng hiếp trẻ vị thành niên, lừa gạt từ trên xuống dưới. Còn đâu niềm hãnh diện của một dân tộc hơn 4000 năm văn hiến.

Tin mới nhất, sáng nay, 24 tháng 1 năm 2016, từ Dân Làm Báo phổ biến: “Đại hội XII đang đứng trước nguy cơ vỡ trận khi Thủ tường Nguyễn Tấn Dũng được xác nhận có tên đứng đầu trong danh sách tái cử khóa mới” chỉ làm nổi bật thêm phần khốc liệt, tàn bạo cuộc màn tranh chấp quyền lực mà đảng vẫn ong ỏng chối bỏ, che dấu. 

Cho tới giờ phút này, người ta nhận ra được, Nguyễn Tấn Dũng không đủ đảm lược, khí phách, phương tiện để vung tay trở thành một Putin tự cứu cho mình và gia đình, nói gì đến trở thành Anh Hùng Giựt Sập cơ đồ Cộng sản Việt Nam 70 năm tôi ác.

Việt Nam đang cần gì? Đang cần một tổ chức chính trị có thực lực, có trí tuệ, có sách lược phù hợp với mọi tình hình, trở thành một lực lượng đối trọng đáng tin tưởng để dân chúng dựa vào, tranh đấu lật đổ bạo quyền, chấm dứt viễn ảnh bị nô lệ Trung Cộng trước sự nhu nhược bán nước công khai, không cần dấu diếm của Cộng dảng Việt Nam.

Hình ảnh nhà sư Viên Lý với âm điệu ê a, cùng “bình luận gia” Lý Đại Nguyên hàng tuần với đề tài muôn thuở Tôn Giáo và Nhân Quyền trên SBTN có cần phải thay đổi trước tình hình Việt Nam sau Đại hội XII sẽ từng bước vững chải, ung dung tự tại, bước vào vòng kềm tỏa của Trung Cộng?
Lời người say không biết buồn Trúc Hồ "Chúng ta phải nên nhớ Việt Nam chúng ta bây giờ là nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam", là một nước có thành viên trong Liên Hiệp Quốc, họ là một quốc gia có nhiều hợp tác với nhiều quốc gia khác, chúng ta phải tôn trọng cái sự đó "
“Chúng ta phải nên giúp những người lãnh đạo Hoa Kỳ, Tổng Thống Obama làm việc với Bộ Ngoại Giao và làm việc với chính quyền cộng sản, làm sao mà họ gần với mình, làm sao họ gần với mình cho người Việt Nam chúng ta bớt khổ.”
“Chúng ta không có đòi hỏi nhiều, chúng ta chỉ xin là quyền căn bản làm người thôi, cái quyền đó nước Việt Nam Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa đã là thành viên của Liên Hiệp Quốc thì chắc chắn là họ phải chấp nhận theo cái gọi là Bản Tuyên Ngôn, Hiến Chương Về Nhân Quyền mà đã ký năm 1948, chắc chắn họ phải bắt buộc...” có đáng bị nguyền rủa khi nối giáo cho giặc?

Chủ trương “tháo gỡ độc tài – canh tân đất nước” trước viễn ảnh này chỉ còn là một sự trân tráo, biểu lộ một trí tuệ tầm thường khi hô hào “đấu tranh nhằm giải thể chế độ Cộng sản” của một đảng chính tri chuyên nghề bịp bợm.
Mấy ông chính phủ lưu vong Đào Minh Quân, Nguyễn Ngọc Bích đang ở đâu? Đang trùm mền hô xung phong hay còn bận kinh lý các đền thờ, thăm dân cho biết sự tình hoặc đăng đàn diễn thuyết những đề tài ai cũng biết?

Chuẩn bị cho sự thành công Đại hội XII, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Sinh Hùng đều phải triều kiến thiên triều Trung Cộng. Kịch bản hình thành, máy bay Trung Cộng 60 lần xuất hiện trên không phận Hà Nội, 5000 Công An bảo vệ an ninh … Tất cả để chỉ cho thấy, Việt Nam đang là chư hầu, một tỉnh lẻ của Trung Cộng.

Thành công hay thất bại, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng ai sẽ thắng ai sẽ không còn là vấn đề cần quan tâm. Đại hội này là dấn ấn Cộng đảng Việt Nam đã dâng Việt Nam cho Tàu khựa và sẽ để lại những trận đấu khác, thanh toán nhau giữa 2 phe dành công bán nước, vết nhơ không tẩy được của lịch sử Cộng đảng Việt Nam.

Chúng ta phải làm gì? là câu hỏi thảng thốt, kinh hoàng khi giặc đã vào nhà.

Liệu còn kịp hay không là câu trả lời của các nhà tranh đấu, của các tổ chức chính trị đứng đắn với những chiến thuật, chiến lược phù hợp.

Chưa bao giờ ý nghĩa, tinh thần của bản nhạc phẩm “Việt Nam Tôi Đâu?” của Việt Khang vang vọng thấm thía như bây giờ. Người dân Việt đã chấm dứt thái độ tức tưởi nghẹn ngào, phân vân “Việt Nam Còn Hay Đã Mất?” để tuyên án: Cộng Đảng Việt Nam đã bán nước Việt Nam cho bọn bành trướng Trung Cộng tại Đại Hội XII lần này.

Lê Thành Quang
Philadelphia, 24 tháng 1 năm 2016


__._,_.___

Posted by: Gia Cao 

My Blog List