zz

br /> br /> /> br /> ----

Sunday, 17 April 2016

« Đom đóm » và « Lời tố cáo » chế độ toàn trị Bắc Triều Tiên


« Đom đóm » và « Lời tố cáo » chế độ toàn trị Bắc Triều Tiên

Ngày 15/04/2016 là ngày sinh nhật lần thứ 94 của cố lãnh đạo và nhà sáng lập nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên. Bình Nhưỡng chắc sẽ tổ chức trọng thể lễ sinh nhật cho ông. Hình ảnh hàng ngàn, hàng triệu người dân nghiêng mình kính cẩn trước hình ảnh cố « Lãnh đạo Vĩ đại » sẽ được phát đi. Liệu lòng thành kính, thương tiếc, hay tiếc nuối đó thật sự phát ra từ tâm của người dân hay đó chỉ là một « màn kịch » như « Lời tố cáo » của Bandi ?

Bandi là ai, và vì sao anh lại dám lên tiếng « tố cáo » ? Những ngày đầu tháng 3/2016, giới văn đàn Pháp hay những người muốn tìm hiểu về đất nước Triều Tiên bàn tán sôi nổi về một tuyển tập đề tựa « Lời tố cáo » của một tác giả tên là Bandi. Sự nóng lòng đó cũng được hiểu một phần là do vị thế đặc biệt của tác giả trong giới văn đàn Bình Nhưỡng.

Bandi hay là con « đom đóm » trong tiếng Triều Tiên, hiện vẫn còn đang sống trong nước, và ông còn là thành viên của Hội Nhà Văn chính thức của chính phủ. Đây cũng là lần đầu tiên thế giới bên ngoài được đọc những tác phẩm do chính một thành viên cao cấp trong Hội Nhà văn viết. Nhưng đó lại là một nhà văn phản kháng, phản đối chế độ toàn trị cha truyền con nối của dòng họ Kim, bản chất phi lý, sự bất nhân, thói giả dối của chế độ, cũng như giữa người với người.

« Lời tố cáo » của Bandi chỉ là một tuyển tập gồm 7 câu truyện ngắn, nhưng xúc tích. Tuy vẫn thiếu những kịch tính tâm lý, nhưng 7 câu chuyện của Bandi cũng đủ làm cho độc giả cảm nhận được những ưu tư, bức xúc, phẫn uất, thất vọng cũng như sự bất công của một chế độ độc tài nhà họ Kim chuyên « ru ngủ » người dân bằng những lời tuyên truyền, ca ngợi chế độ hay như lãnh tụ.

Bảy câu truyện đó đã được ông viết lén lút trong những năm 1990, những năm đói khát tàn khốc, cướp đi sinh mạng từ 240.000 cho đến 3,5 triệu người. Thế nhưng, phải đợi đến 20 năm sau, những mẩu truyện ngắn đó của ông, được giấu trong những tài liệu tuyên truyền rồi lén lút tuồn ra bên ngoài, để rồi lần đầu tiên đến tay độc giả Hàn Quốc vào năm 2014. Sách của ông sẽ được chuyển ngữ và phát hành tại nhiều nước phương Tây như Anh, Mỹ, Nhật và Pháp là điểm đến đầu tiên.
Tính xác thực của tập truyện này hiện vẫn đang còn là đề tài gây tranh cãi, nhưng đối với một số chuyên gia Pháp vốn rất am tường về Bắc Triều Tiên lối văn phong đó không có gì phải bàn cãi, đích thực đến từ quốc gia khép kín nhất hành tinh này. Hơn nữa, tuy đó chỉ là những câu chuyện giả tưởng, nhưng ít nhiều cũng cho thấy được toàn cảnh xã hội Bắc Triều Tiên trong những năm xảy ra nạn đói khủng khiếp.

Một « Soljenitsyne Bắc Triều Tiên »
Đối với nhiều học giả Pháp, Bandi cũng giống như là « Soljenitsyne », một nhà văn phản kháng của Nga. Bandi cho biết ông chấp nhận hy sinh tính mạng, để làm phát ngôn viên cho những người dân « thấp cổ bé miệng ».

Mỗi câu truyện của ông gắn liền với một khía cạnh đặc trưng của chế độ toàn trị Bắc Triều Tiên. Đó là nỗi thất vọng cay đắng của người dân về những lời tuyên truyền hão huyền, xây dựng một tương lai sáng lạng, để rồi phải ấm ức vỡ tim mà chết vì phải tự tay chặt bỏ đi niềm tin duy nhất do chính mình dầy công chăm chút (Cây du vàng - L’orme d’or).

Niềm tin bị cướp mất còn được Bandi mô tả một cách thâm thúy qua hình tượng « Nấm đỏ », truyện ngắn cuối cùng trong tuyển tập. « Nấm đỏ » là biệt danh người dân Bình Nhưỡng đặt cho tòa nhà trụ sở đảng Lao Động Triều Tiên. Đỏ vì đó là mầu gạch để xây tòa nhà, giăng đầy các khẩu hiệu « Dân chủ », « Công bằng » hay như « Nhân dân làm chủ Lịch sử », « Hãy chung sức xây dựng địa đàng ». nhưng ẩn sau tòa nhà đó là « lại cất giấu vũ khí đáng gờm nhất của chế độ độc tài » (trang 225).
Tại Bắc Triều Tiên, hình ảnh lãnh tụ Kim Nhật Thành có mặt khắp nơi.REUTERS/Yuri Maltsev
Đó là lời chỉ trích bản chất phi lý của một xã hội sống dưới chế độ toàn trị, độc tài. Với « Xa mà gần », Bandi kể về hành trình gian nan của một người cha trẻ tuổi, với mong mỏi duy nhất kịp nhìn mẹ lần cuối. Thế nhưng, ước mong đó cũng bị dập tắt một cách lạnh lùng, tàn nhẫn do bị từ chối cấp giấy phép thông hành nội bộ cần thiết. Tuyệt vọng, anh đã chén thù chén tạc và dưới tác động của rượu, anh đã lên tàu hỏa một cách bất hợp pháp tìm cách về quê nhà, để rồi phải bị đi lao động khổ sai trong vòng vài tuần.

Sự phi lý đó còn được thể hiện rõ nét trong « Nấm đỏ ». Sai lầm hay thất bại của một chính sách không thuộc trách nhiệm nhà nước mà phải do một nhóm người nào đó, những « vật tế thần » gánh vác. Thiếu lương thực không phải do mùa màng thất bát, thiên tai, do nhà nước thiếu những chính sách phòng ngừa mà là do sự thiếu trách nhiệm của một nhóm người hay một cá nhân.

Và người đó đáng bị đem ra xử công khai trước bàn dân thiên hạ. Một con người phải làm quần quật như điên, cắn răng thắt ruột để con thơ ở nhà một mình, để lên nơi rừng rú heo hút, cố gắng làm việc với chút hy vọng mong manh trút bỏ được tội danh ghi trong hộ khẩu « thù nghịch với đảng » chỉ vì anh rể dám bỏ trốn khỏi nước, để cho con mình có được tương lai sáng lạng.

Cảnh mô tả phiên xét xử công khai Go Insik (trong « Nấm đỏ »), ngay giữa một sân vận động không khỏi làm người đọc phải chạnh lòng, xót xa. Một lần nữa, Bandi lại tố cáo những « bóng ma đỏ đến từ châu Âu đang gieo rắc trên mảnh đất ». Cáo trạng dành cho Go Insik cũng là lời tố cáo, lời kêu than thống thiết chống lại « hạt nấm đỏ, nguồn cội của mọi sự bất hạnh và của mọi sự khổ đau » (trang 231).

Người đọc như hòa mình vào tâm trạng của một người bạn của Go Insik, bất lực ngồi nhìn bạn mình bị kết tội, và cũng biết là bạn mình đang lẩm bẩm những câu gì, những câu nói mà ông ấy không kịp hét lên thành lời : « Cái nấm đỏ kia kìa, nhổ nó đi ! Cái nấm đỏ độc địa đó, nhổ ra khỏi mảnh đất này đi, mà không, phải ra khỏi cả hành tinh nữa, mãi mãi ! » (trang 231).
Karl Marx, Kim Nhật Thành: thủ phạm mọi nỗi khổ đau
Tính chất phi lý còn lộ rõ trong tâm trạng lo sợ đến ám ảnh của một gia đình phải đối phó với những « mật vụ » độc địa (Bowibu đáng sợ) hay sự dòm ngó xét nét của bà bí thư khu phố, trong câu truyện « Thành phố của những bóng ma ». Chỉ vì cậu con nhỏ của họ khiếp hãi chân dung của Marx và Kim Il sung (Kim Nhật Thành) được treo trên quảng trường trung tâm Bình Nhưỡng. Hay như đó là mặc cảm tội lỗi khi phải cho ra đời một sinh linh : « Có con để làm gì tại một đất nước mà con trai không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ? » (Xa mà gần, trang 91).
Và « trên trái đất này không có một người mẹ nào muốn cho ra đời một sinh linh mà họ biết trước là đứa nhỏ sẽ phải trải qua suốt phần đời của nó khai thông một con đường toàn đầy bụi gai. Nếu có một người phụ nữ nào như thế tồn tại, trước khi làm mẹ, người ấy phải là một tên tội phạm tàn bạo nhất trong số tất cả phụ nữ » (Chạy trốn – La fuite, trang 120)

Đối với Bandi, xã hội Bình Nhưỡng lúc bấy giờ là cả một sân khấu kịch rộng lớn bao la, mà ở đó mỗi một công dân Triều Tiên là một diễn viên đại tài lớp 4, lớp 12 hay lớp 45… tùy theo tuổi tác. Trên sàn diễn đó, người diễn viên được bảo cười là phải cười hay bảo khóc là phải khóc theo chỉ thị cấp trên.
Cuối cùng, Bandi không ngần ngại điểm danh các thủ phạm chính gây ra những khổ đau, bất hạnh, không ai khác chính là :
« Ông râu rậm người châu Âu ấy,
đã khẳng định rằng chủ nghĩa tư bản là một thế giới tăm tối
chủ nghĩa cộng sản là một thế giới ánh sáng
(….)
Nhưng nếu sự tăm tối đó là một đêm dài không ánh trăng
Thì thế giới ánh sáng của ông râu rậm là một vực thẳm
Tối đen như mực
»


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, 8 March 2016

Tàu hải cảnh Trung Quốc cướp phá tàu cá Quảng Nam

 

Tàu hải cảnh Trung Quốc cướp phá tàu cá Quảng Nam

07/03/2016 20:24 GMT+7
TTO - Một tàu cá của ngư dân xã Tam Quang (Quảng Nam) trong lúc đánh bắt tại vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam đã bị tàu hải cảnh Trung Quốc tấn công, cướp sạch ngư lưới cụ trên tàu.

Tối 7-3, thượng tá Đinh Đức Liên - chính ủy đồn biên phòng cửa khẩu Cảng Kỳ Hà (đóng tại xã Tam Quang, huyện Núi Thành, Quảng Nam) - cho Tuổi Trẻ biết một tàu cá của ngư dân xã Tam Quang bị tàu hải cảnh Trung Quốc tấn công, cướp sạch ngư lưới cụ trên tàu.

Theo thượng tá Liên, qua thông tin của ngư dân trên tàu báo về đồn biên phòng Cửa khẩu Cảng Kỳ Hà, lúc 12g30 ngày 6-3, tàu cá mang số hiệu Qna-91.939 của ông Võ Quang Thái (trú thôn 1, xã Tam Quang) làm chủ hành nghề lưới vây với 10 thuyền viên trên tàu. Trong lúc đánh bắt tại vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam thì bị tàu hải cảnh Trung Quốc mang số hiệu 46101 cập mạn, khống chế tàu của ông Thái.

Mười một người trên tàu hải cảnh Trung Quốc tràn qua tàu ông Thái lấy đi lương thực, thực phẩm, dầu và lấy, phá sạch ngư lưới cụ, phá hoại 2 thúng chai.

Theo thượng tá Liên, qua trao đổi với ông Thái, hiện các ngư dân vẫn chưa thống kê được thiệt hại, mất mát trên tàu.
Hiện nay tàu của ông Thái đang vào cửa An Hòa (vùng biển huyện Núi Thành). Dự kiến 22g-23g đêm nay sẽ cập bến và trình báo đồn biên phòng cửa khẩu Cảng Kỳ Hà để sáng 8-3 cơ quan chức năng tiến hành kiểm tra, làm việc.

“Sau khi nhận thông tin, chúng tôi đã báo Bộ đội biên phòng tỉnh Quảng Nam và các cơ quan chức năng để sáng 8-3 xuống hiện trường tàu cá của ông Thái ghi nhận tình hình thiệt hại” - thượng tá Liên cho biết thêm.

Tuổi Trẻ sẽ tiếp tục cập nhật thông tin vụ việc.
LÊ TRUNG
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Thursday, 3 March 2016

Linh mục Anton LÊ NGỌC THÀNH: Truyền thông Công giáo là phục vụ và liên kết



Dân Làm Báo
Than huu
SAIGON2016comeback
Kinh chuyen tiep,

Linh mục Anton LÊ NGỌC THÀNH: Truyền thông Công giáo là phục vụ và liên kết

Paulus Lê Sơn (Danlambao)Sau cuộc phỏng vấn với Lm Anton Lê Ngọc Thanh về báo chí của Việt Nam trong tương lai gần. Chúng tôi tiếp tục được Linh mục chia sẻ về truyền thông Công giáo. Kính mời quí vị theo dõi cuộc phỏng vấn giữa Paulus Lê Sơn và Linh mục Ant Lê Ngọc Thanh.

Paulus Lê Sơn: Thưa cha, cha đánh giá thế nào về lực lượng truyền thông Công Giáo hiện nay?

Linh mục Ant Lê Ngọc Thanh: Hiện nay truyền thông Công giáo thì tại một số Giáo phận, dòng tu cũng có tổ chức đào tạo. Nhưng đều phải đợi chờ vào cơ chế chính sách của nhà nước. Do đó, bên Công giáo chưa có lực lượng những người làm truyền thông chuyên nghiệp.

Bởi vì, khi ra một cơ quan truyền thông mang tính báo chí thì tức khắc là bị vi phạm luật đối với nhà nước nên không phát triển được.

Thời gian vừa qua những nơi nào mà chủ động thì nơi đó làm tốt công tác huấn luyện nhân sự cho tương lai. Nơi nào không chủ động được thì cố gắng dựng lên một website để cầm chừng thông tin những hoạt động tối thiểu, chứ chưa có tính mục vụ truyền thông như Giáo hội mong muốn. 

Paulus Lê Sơn: Trước đây, DCCT có trang chuacuuthe.com và bây giờ có trang tinmungchonguoingheo.com thì được dư luận rất quan tâm. Hai trang này được khởi xướng từ cha và một số linh mục của DCCT. Vậy trong tương lai tới, cha có những dự định gì đối với truyền thông, thưa cha?

Linh mục Ant Lê Ngọc Thanh: Chúng tôi thấy có hai việc, thứ nhất là tiếp tục gia tăng việc huấn luyện để có nhiều người hơn có khả năng làm truyền thông. Thứ hai là nghiên cứu ứng dụng App, bởi vì tỉ lệ người sử dụng điện thoại di động để truy cập và đón nhận thông tin hiện nay chiếm đến gần 80 % người sử dụng internet.

Do đó, với cách truy cập hiện nay là truy cập vào website thì có hạn chế là rất lâu. Những điện thoại 3g hết tiền hay ít tiền thì truy cập lâu… Đã đến lúc chúng ta phải tạo ra những cái App đơn giản như thể chỉ chạm tay đến là cái App đó mở ra.

Hiện nay chúng tôi chưa tìm ra được ngôn ngữ nào tốt hơn ngôn ngữ nền tảng để họ viết bộ code của Facebook, nhưng tôi nghĩ trong tương lai sẽ có.

Paulus Lê Sơn: Thưa cha, về vấn đề nhân sự của truyền thông Công giáo thì cha có suy tính gì không?

Linh mục Ant Lê Ngọc Thanh: Hiện nay về phía Giáo hội chung thì cũng có nhiều người được gởi đi học truyền thông Công giáo chuyên nghiệp ở Roma, Philippine, Hoa Kỳ. Tuy nhiên những ứng dụng và thích nghi thì hiện nay bị hạn chế bởi chính sách và sự dấn thân quyết liệt cho quyền tự do báo chí của các vị ấy.

Còn mức độ thấp hơn, những người biết làm truyền thông căn bản, làm truyền thông để phục vụ công chúng thì số lượng này không có đông. Bởi vì không có cơ chế về nuôi quân, nên cũng không tạo ra được việc làm bền vững. Hầu hết đến nay đều làm việc trên tinh thần thiện nguyện.

Do đó, họ phải ưu tiên việc kiếm sống, có thời gian rảnh họ mới phục vụ được. Nên tin tức còn thưa thớt trong các hoạt động Công giáo.

Đã từng có lý tưởng là mỗi một Giáo xứ khi có sự kiện gì thì chuyển tin đi. Nhưng có hai khúc mắc, đó là họ chỉ muốn chuyển tin lên trang của họ chứ không muốn đưa lên trang công cộng để mọi người lấy, bởi vì đấy là công sức của họ, thì tin của họ chỉ quẩn quanh nơi Giáo xứ họ biết.

Cái thứ hai, họ mất công xây dựng lên trang Web rất công phu, nhưng lượng người truy cấp rất ít nên một thời gian sau họ nản, họ không đủ sức cầm cự và rồi họ bỏ cuộc.

Nên đã đến lúc phải có một số người làm chuyên nghiệp để làm như công cụ phục vụ và khuyến khích mọi người làm truyền thông tự do để tạo ra sự liên kết. Đó chính là hướng đi của truyền thông Công giáo cũng như trong xã hội vậy.

Paulus Lê Sơn: Nhắc lại vụ công an Nghệ an sách nhiễu các học viên của khóa huấn luyện truyền thông hồi tháng 11 năm 2015 do cha đặc trách. Cha nghĩ gì về vụ việc này?

Linh mục Ant Lê Ngọc Thanh: Những người tham gia khóa học đó bị sách nhiễu bởi công an thì không có gì là lạ. Chính tôi là người giảng dạy khóa đó, khi mới bước xuống máy bay thì công an đã mời tôi làm việc ngay nhằm khủng bố tinh thần, những trò trẻ con của các chế độ bạo quyền, lạc hậu man di của thời các bộ lạc, tộc trưởng ngay tại sân bay Vinh, Nghệ an.

Như vậy, họ rất là căng thẳng và vô cùng sợ hãi sự thật vì những điều gian manh của chế độ đó. Một khi có nhiều người biết làm về truyền thông thì sự thật sẽ được minh bạch phơi bày, đồng nghĩa sự gian dối của họ không còn được che dấu. Như vậy cơ hội để lạm quyền, đàn áp bảo vệ chế độ bằng bạo lực sẽ vô tác dụng không còn chắc chắn. 

Đó chính là lý do mà họ ngăn cản hoạt động truyền thông. Cái việc mà họ câu lưu người này, triệu tập người kia, sách nhiễu nhiễu, đe dọa gia đình, đó chính là thủ đoạn cuối cùng sắp cáo chúng của sự sợ hãi cuống cuồng để ngăn ngừa và tiêu diệt hoạt động truyền thông.

Trong thực tế, các cách thức mà họ làm chỉ phù hợp trước năm 1995. Còn bây giờ đều bị vô hiệu hết bởi vì người dân đứng góc núi mà họ có chiếc Iphone cũng làm được truyền thông mà, làm sao anh ngăn cản được. Anh có đe họ thì họ đã chuyển tin cho bạn họ làm thì sao mà ngăn cản được.

Một chính sách như vậy báo hiệu ngày cáo chung; họ chỉ mang lại thêm thù oán cho nhân dân chứ không giải quyết được vấn đề.

Paulus Lê Sơn: Xin chân thành cám ơn cha đã cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.



-
For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.
__._,_.___

Posted by: Gia Cao 

Saturday, 27 February 2016

Tập Cận Bình đang cưỡi cọp


Tập Cận Bình đang cưỡi cọp

Ngô Nhân Dụng

Những hành động hung hăng của cộng sản Trung Quốc trong vùng Biển Đông nước ta nhắm khích động tự ái quốc gia của dân lục địa, trong khi Tập Cận Bình đang tìm cách củng cố uy thế và quyền hành cá nhân. 

Ngày hôm qua, Thứ Sáu 19 tháng Hai năm 2016, Tập Cận Bình đã được Lưu Vân Sơn (Liu Yunshan, 刘云山), người đứng đầu bộ máy tuyên truyền trong Bộ Chính Trị, dẫn đi thăm báo Nhân Dân, đài truyền hình Trung Ương, và Tân Hoa Xã. Mỗi nơi này đều trương khẩu hiệu “Tuyệt đối Trung thành.”

Gần đây, Tập Cận Bình vận dụng tối đa bộ máy tuyên truyền để tăng uy thế trong lúc cố dẹp tan những thành phần đối kháng. Hồ Cẩm Đào và Giang Trạch Dân chưa bao giờ làm lộ liễu như vậy. Báo, đài Trung Cộng đã suy tôn Tập là “hạt nhân cốt lõi” của lãnh đạo; kêu gọi quân đội và quan chức phải “tuyệt đối trung thành” với “Đảng,” tức là với họ Tập. Tháng 12 năm ngoái, Tập đã tới thăm báo Quân Đội Nhân Dân, trước khi công bố kế hoạch đại cải tổ quân đội, sa thải 300 ngàn người. Tin tức tiết lộ về phiên họp Bộ Chính Trị vào cuối tháng 12 năm 2015 kể rằng Tập Cận Bình đã yêu cầu “Các thành viên Bộ Chính Trị tuân thủ đường lối của Trung Ương và trung thành với Đảng.”

Trong ba năm nắm quyền, Tập Cận Bình dần dần nắm đầu tất cả các ngành trong bộ máy cầm quyền: Đảng, Quân Ủy trung ương, Bẩy ủy ban đặc trách các vấn đề kinh tế, chính trị, ngoại giao, vân vân. Kể từ thời Mao Trạch Đông, chưa có lãnh tụ Trung Cộng nào uy quyền lớn như vậy, kể cả Đặng Tiểu Bình. Tân Hoa Xã mới nhắc lại câu của Mao Trạch Đông: “Trong đảng, trong nhà nước, trong quân đội, trong nhân dân, cả bốn phía đông, tây, nam, bắc và ở giữa, tất cả phải đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng.”

Trong một tháng qua, một nửa lãnh tụ ở các tỉnh đã công khai thề “tự nguyện trung thành bảo vệ chính sách căn cốt của Tổng bí thư Tập Cận Bình!” Đây là một hiện tượng hiếm hoi, từ những năm sau cùng của Mao Trạch Đông bây giờ mới lại thấy.

Tin tức trong cuộc họp mật của Bộ Chính Trị mà lại tiết lộ là điều hiếm khi xẩy ra, chứng tỏ thế lực của Tập Cận Bình chưa vững, vẫn cần đề cao uy thế cá nhân. Dùng guồng máy tuyên truyền để củng cố uy quyền cho thấy Tập Cận Bình biết mình đang ngồi trên lưng cọp, không biết lúc nào có thể ngã rồi bị cọp ăn thịt. Con cọp đó là kế hoạch cải tổ cơ cấu kinh tế.
Trung Cộng biết cần phải thay đổi. Nếu không thì kinh tế sẽ ngày càng lụn bại sau khi đã vận dụng đã hết khả năng của các chính sách cũ: Chú trọng đến tỷ lệ tăng trưởng cao; đặt trọng tâm vào xuất cảng, đổ tiền đầu tư vào xây dựng, ngân hàng nhà nước nuôi dưỡng các xí nghiệp quốc doanh. Hai năm nay họ đã chấp nhận tỷ lệ tăng trưởng thấp; tìm cách hướng vào tiêu thụ nội địa; giảm bớt vai trò nhà nước để thị trường quyết định nhiều hơn. Việc cải tổ chắc chắn bị các cán bộ từ trên xuống dưới cản trở và chống đối ngầm, vì đụng tới những quyền lợi họ đang được hưởng. Vì thế, Tập Cận Bình cần phải thâu tóm quyền hành, dẹp hết các phe nhóm trong đảng có khả năng thay thế mình, dọa các cán bộ còn lại bằng cái máy chém “chống tham nhũng.” Cần phải “thống nhất sơn hà” mới có thể tiến hành một chương trình cải tổ chắc chắn sẽ gây nhiều xáo trộn.

Đó là một “thế cưỡi cọp.” Nếu việc cải tổ sẽ tiến hành chậm và có lúc vấp ngã, con cọp sẽ lồng lên, hất thằng cưỡi cọp xuống. Mà công việc chuyển hướng cơ cấu kinh tế không thể tiên đoán sẽ gây ra những hậu quả như thế nào. Tỷ lệ tăng trưởng đã xuống 6.9%, thấp nhất trong một phần tư thế kỷ (Trong thực tế, con số đúng là 3% đến 4%).

Trong năm 2015 uy tín Cộng sản Trung Quốc xuống rất thấp, ở trong nước cũng như bên ngoài, vì mấy lần đổ hàng tỉ đô la cố nâng giá thị trường chứng khoán nhưng thất bại. Việc phá giá đồng nguyên vụng về trong cùng thời gian đó khiến thị trường càng mất tin tưởng.

Một hình ảnh tiêu biểu cho cái lưng con cọp bấp bênh là chính sách tiền tệ của tập đoàn lãnh đạo.  Hiện nay, họ đang lo lắng trước mối đe dọa “giảm phát” (deflation), khi các nhà sản xuất và bán hàng hạ giá đồng loạt để cạnh tranh. Giá cả xuống sẽ khiến người tiêu thụ ngưng mua hàng, để chờ giá xuống thêm; nhà sản xuất thấy khó bán hàng sẽ hạ giá xuống nhiều hơn; tạo một cái vòng luẩn quẩn.
Để giữ mức lạm phát không xuống quá thấp, Ngân hàng trung ương ở Bắc Kinh (tên chính thức là Nhân Dân Ngân Hàng) đã in thêm tiền. Số tiền tệ lưu hành gia tăng 14% một năm, gấp đôi tỷ lệ tăng trưởng kinh tế chính thức. Họ theo đúng từng chữ trong “sách vỡ lòng” kinh tế học: Khi nhiều đồng tiền cùng đuổi theo một số hàng hóa thì giá cả sẽ tăng. Giá tăng, sẽ không lo giảm phát.
Nhưng đây có phải là cách điều hành kinh tế đúng nhất hay không? Nếu ở trên đời này cứ việc in thêm thật nhiều tiền, mà đồng tiền vẫn giữ nguyên được giá trị, thì người ta có thể biến thế giới này thành cõi thiên đường rồi!

Muốn giữ giá trị đồng tiền, Nhân Dân Ngân Hàng lại đem đô la Mỹ ra mua đồng nguyên, thu bớt tiền nội địa vào. Thế ra họ vừa in thêm tiền, vừa đổ đô la ra mua, thu lại các đồng tiền đó.  Một nhà phân tích đầu tư đã ví hai hoạt động đồng thời này giống như một người vừa uống thuốc aspirin vừa uống rượu whiskey!

Đồng nguyên mất giá vì chính người dân Tàu không tin tưởng vào đồng bạc của mình. Tức là không tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của guồng máy đảng và nhà nước. Nhiều người đã đổi đồng nguyên lấy đô la để đưa ra nước ngoài, theo nhiều ngả. Trong tháng Giêng vừa qua, số ngoại tệ dự trữ của Ngân hàng trung ương đã giảm bớt 100 tỷ đô la; sau khi đã giảm 108 tỷ trong tháng 12, 2015. Số ngoại tệ dự trữ gần 4,000 tỷ nay chỉ còn 3,200 tỷ đô la. Con số chênh lệch lớn hơn cả ngân sách quốc phòng của chính phủ Mỹ trong năm tới (600 tỷ)!

Cũng trong ngày hôm qua, 19 tháng Hai, bản báo cáo hàng tháng của Ngân hàng trung ương mới công bố đã làm cả thị trường thế giới kinh ngạc, vì nó thiếu hẳn mục tổng số ngoại tệ mua bán trong tháng Giêng vừa qua. Họ chỉ cho biết con số mua bán của riêng ngân hàng trung ương mà không nói đến các cơ sở tài chánh kinh tế khác, như thường lệ. 

Giới đầu tư chắc chắn sẽ tìm ra các con số bị bỏ sót, nhưng người ta tự hỏi tại sao Nhân Dân Ngân Hàng lại cố ý bỏ sót như vậy? Một lý do dễ đoán là chính quyền muốn che giấu số đô la được chuyển ra nước ngoài; một phong trào phát động mạnh từ tháng Tám năm ngoái, khi thị trường chứng khoán sụp đổ hai lần liên tiếp.

Trong khi đó, thế giới vẫn đang chờ coi bao giờ thì “quả bom nợ” Trung Quốc sẽ bùng nổ. Riêng số nợ “khó đòi” đã lên tới 5 ngàn tỷ mỹ kim, tương đương với một nửa tổng sản lượng nội địa tạo ra trong một năm. 

Thế giới phải lo lắng vì nếu hệ thống ngân hàng Trung Quốc sụp đổ vì các món nợ khó đòi thì ảnh hưởng dây chuyền sẽ kéo theo tất cả các nước đang buôn bán với Trung Quốc, tức là không nước nào thoát nạn!

Cho nên Tập Cận Bình phải tìm cách bảo đảm chỗ ngồi của mình còn vững dù ngồi trên lưng cọp! Trong hơn một năm nữa, Đại hội Đảng kỳ thứ 19 sẽ diễn ra, Tập Cận Bình phải xếp đặt ngay từ bây giờ. Trong đại hội sắp tới, năm trong số bảy người Thường Vụ Bộ Chính Trị sẽ đến tuổi phải nghỉ, chỉ Tập và Thủ tướng Lý Khắc Cường được miễn. Trong số 25 người thuộc Bộ Chính Trị, còn sáu người khác sẽ phải về hưu vì quá 68 tuổi. Trong số 12 người còn lại, cuộc chạy đua vào Thường Vụ sẽ rất gay go. Chưa hết, 250 người thuộc Trung Ương Đảng cũng chạy đua vào Bộ Chính Trị.
Vì vậy, từ năm ngoái Tập Cận Bình đã nâng cao các “con gà” của mình để chuẩn bị chiếm chỗ trong hai cơ quan đầu não của đảng cộng sản. Năm 2015, họ Tập cho chánh văn phòng của mình là Lật Chiến Thư (Li Zhanshu, 战书) bay qua gặp Putin ở Matxcơva, mặc dầu ông này không có vai trò ngoại giao nào, trong đảng cũng như nhà nước. Trong tháng Giêng năm nay, một phụ tá khác của họ Tập là Lưu Hạc (Liu He,刘鹤) đã điện thoại với bộ trưởng Tài chánh Mỹ bàn chuyện giao thương, qua mặt Phó thủ tướng Uông Dương (Wang Yang, 汪洋), một người cấp bậc cao hơn. Lưu Vân Sơn, trưởng ban tuyên giáo, cũng là người đang được Tập Cận Bình nâng đỡ để chuẩn bị lên các cấp bậc cao hơn sau này.

Lưu Vân Sơn lo việc “tung hô vạn tuế” đẩy ngôi sao Tập Cận Bình trong các năm tới để nếu công việc cải tổ cơ cấu kinh tế có vấp ngã thì họ Tập vẫn ngồi vững trên lưng cọp, chờ cho tai qua nạn khỏi. Tất cả chiến dịch tô son vẽ phấn cho Tập Cận Bình chứng tỏ họ Tập chưa cảm thấy địa vị an toàn. 

Tuy đang nắm nhiều quyền hành trong tay, vượt qua cả Hồ Cẩm Đào lẫn Giang Trạch Dân, ít nhất ngang với Đặng Tiểu Bình, nhưng Tập Cận Bình vẫn còn lo dùng bộ máy tuyên truyền để củng cố địa vị. Nếu thực sự an tâm về chỗ ngồi của mình, chắc họ Tập sẽ dành hết thời giờ và năng lực để thúc đẩy cho việc cải tổ cơ cấu kinh tế tiến tới. Con cọp này quả thật khó điều khiển!

 N. N. D.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, 14 February 2016

Dân bắt đầu làn sóng ‘cạnh tranh’ quyền ứng cử với đảng viên?

 

Dân bắt đầu làn sóng ‘cạnh tranh’ quyền ứng cử với đảng viên?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A trước tòa thị chính của một thành phố ở Trung Quốc với chiếc áo No-U phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A trước tòa thị chính của một thành phố ở Trung Quốc với chiếc áo No-U phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông.
  •  
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

Tiến sỹ Nguyễn Quang A: ‘Tôi đã bị bắt cóc’

Người tranh đấu cho xã hội dân sự ở Việt Nam nói đã bị câu lưu “trái phép” ở sân bay, và sẽ nhờ luật sư để chấm dứt “một lần và mãi mãi những sự vi phạm hết sức là trắng trợn”.
10.02.2016
Tính cho đến ngày hôm nay (9/2), đã có gần 10 cá nhân độc lập tại Việt Nam tự đứng ra ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14. Hiện tượng đặc biệt mới xuất hiện này nhận được khá nhiều sự ủng hộ trên mạng xã hội, dù không mấy người đánh giá cao về mức độ thành công của các ứng viên ngoài đảng Cộng sản tự ứng cử. Khánh An tường trình.
Khởi đầu làn sóng tự ứng cử là Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà tranh đấu cho xã hội dân sự tại Việt Nam, hiện đang sống ở Hà Nội. TS. Nguyễn Quang A nói ông không hy vọng nhiều về khả năng ông có thể ‘lọt’ được qua các vòng loại của quá trình bầu cử vào quốc hội, nhưng đây là một phần trong rất nhiều hoạt động của phong trào học tập dân chủ đã được khởi động tại Việt Nam những năm gần đây ở ‘tầm sâu rộng hơn nhiều’.
“Phong trào học tập dân chủ mà chúng tôi đã khởi động từ lâu lâu rồi, chí ít là từ Kiến nghị 72, tức 3 năm trước, thì nó rộng hơn rất nhiều, trong tất cả mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội, chứ không chỉ là việc tự ứng cử.”
Mình thấy bác Nguyễn Quang A làm việc này thì mình cũng thấy đấy là một nguồn năng lượng, nguồn động viên rất lớn để cho một số anh em chúng tôi đứng lên làm cái việc là tự ra ứng cử. Nhưng cũng phải nói thêm nữa là cái thời điểm của xã hội Việt Nam bây giờ là chúng ta phải làm như thế thôi, không thể nào cứ u mê tăm tối mãi như thế được...
Kỹ sư Hoàng Cường nói.
Việc tự ra ứng cử, theo TS. Nguyễn Quang A, là để người dân ‘thức tỉnh’ về các quyền chính trị cơ bản của mình và biến nó thành hiện thực, thay vì chỉ là quyền hão như từ trước tới nay.
Chỉ chưa đầy một tuần sau khi TS. Nguyễn Quang A loan báo quyết định tự ứng cứ, có gần 10 cá nhân độc lập cũng tuyên bố tự ứng cử làm đại biểu Quốc hội sắp tới như nhà văn Phạm Thành, blogger Nguyễn Tường Thụy, kỹ sư Hoàng Cường, blogger Đặng Bích Phượng…
Luật sư Lê Văn Luân, người gần đây bị côn đồ hành hung ở Chương Mỹ, Hà Nội, sau khi đứng ra nhận trợ giúp pháp lý trong vụ án một thiếu niên chết trong thời gian bị giam giữ, cũng đang ‘cân nhắc’ về quyết định tự ra ứng cử mà anh nói là ‘nghe hơi viễn vông’.
“Nhiều người dân cũng ủng hộ và nhắc đến việc đó cho tôi, nên tôi cũng cân nhắc là có ra kỳ này hay không. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu có ra kỳ này thì đó là một bước đệm cho tôi và cũng là kinh nghiệm cho kỳ sau.”
Phong trào học tập dân chủ mà chúng tôi đã khởi động từ lâu lâu rồi, chí ít là từ Kiến nghị 72, tức 3 năm trước, thì nó rộng hơn rất nhiều, trong tất cả mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội, chứ không chỉ là việc tự ứng cử
Tiến sĩ Nguyễn Quang A.
Luật sư Lê Văn Luân cho biết ý định ban đầu của anh là ra ứng cử vào kỳ bầu cử tới, vì theo anh, khi đó mới đúng thời điểm. Luật sư Luân nói anh khá bất ngờ khi nghe Tiến sĩ Nguyễn Quang A tự ra ứng cử, một quyết định mà anh cho là ‘táo bạo’ và ‘ảnh hưởng đến chiến lược sau này’.
Trong khi đó, kỹ sư Hoàng Cường cho biết về quyết định tự ứng cử:
“Mình thấy bác Nguyễn Quang A làm việc này thì mình cũng thấy đấy là một nguồn năng lượng, nguồn động viên rất lớn để cho một số anh em chúng tôi đứng lên làm cái việc là tự ra ứng cử. Nhưng cũng phải nói thêm nữa là cái thời điểm của xã hội Việt Nam bây giờ là chúng ta phải làm như thế thôi, không thể nào cứ u mê tăm tối mãi như thế được, không thể nào cứ vỗ tay mãi như thế được. Chúng ta cũng phải làm những hành động của mình.”
Đánh giá về mức độ thành công của các cá nhân tự ứng cử, hầu hết đều cho là ‘rất thấp, thậm chí là ‘số âm’ như đánh giá của kỹ sư Hoàng Cường.
“Cái phần âm đấy sẽ là…hậu quả rất lớn.”
Hầu hết những cá nhân đứng ra tự ứng cử đều ý thức được những ‘hậu quả’ có thể xảy đến, mà trước tiên theo họ, là vòng ‘đấu tố’, tức hội nghị cử tri. Bà Đặng Bích Phượng chia sẻ trên trang mạng cá nhân:
“…tự ứng cử, trước hết là hứng chịu sự gièm pha của dư luận, sau là nếu người ta cho mình lọt vào vòng đầu, là qua tổ dân phố, kiểu gì người ta cũng bố trí quần chúng tự phát đứng ra đấu tố. Thế nên tự ứng cử, thực ra là một hành động rất dũng cảm.”
Bà Phượng không giấu diếm cảm giác sợ hãi khi một số người quen đề nghị bà ra tự ứng cử, vì theo bà, ‘khen người khác dũng cảm thì dễ’, chứ ‘bảo mình tự ra ứng cử đi, thì nhà em…chỉ muốn lặn thật sâu’.
...tự ứng cử, trước hết là hứng chịu sự gièm pha của dư luận, sau là nếu người ta cho mình lọt vào vòng đầu, là qua tổ dân phố, kiểu gì người ta cũng bố trí quần chúng tự phát đứng ra đấu tố. Thế nên tự ứng cử, thực ra là một hành động rất dũng cảm.
Blogger Đặng Bích Phượng chia sẻ.
Nhưng cuối cùng, những người tự ứng cử cho biết họ vẫn sẽ làm những việc họ mà phải làm.
Với những tiến triển mà một số người cho là ‘hiệu ứng domino’ chỉ trong vòng 1 tuần, TS. Nguyễn Quang A nói ông rất vui khi thấy những người trẻ tự ra ứng cử. Ông nói: “Càng nhiều người ý thức được việc học làm dân chủ phải như thế nào, thì sẽ càng tốt cho tương lai của đất nước”. Tuy nhiên, TS. Nguyễn Quang A cũng lưu ý rằng không nên kỳ vọng là những hành động ‘nho nhỏ’ như thế này sẽ ngay lập tức có kết quả trong sự biến chuyển xã hội.
Kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 14, nhiệm kỳ 2016 – 2021, sẽ diễn ra vào ngày 22/5/2016.


Nguyễn Quang A: "Tự ra ứng cử Quốc hội để thúc đẩy người dân học tập dân chủ"

mediaTS Nguyễn Quang A trả lời phỏng vấn tại studio RFI ngày 28/10/2015.RFI
 Hôm 05/02/2016, tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động xã hội dân sự tại Việt Nam, đã tuyên bố tự ra ứng cử trong cuộc bầu cử Quốc hội Việt Nam dự kiến vào tháng 5 tới. Trong một bài viết trên trang Facebook của mình, ông cũng kêu gọi mọi người dân đủ điều kiện hãy tự ra ứng cử vào cuộc bầu cử sắp tới. Dường như sáng kiến của nhà hoạt động xã hội dân sự đang được nhiều người hưởng ứng. 
Để tìm hiểu thêm về việc tự ra ứng cử của người dân Việt nam, một quyền đã được ghi trong Hiến pháp cũng như Luật bầu cử Việt Nam và động cơ mục đích của việc ra ứng cử tự do, RFI phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Quang A tại Hà Nội: 
Ts. Nguyễn Quang A - Hà Nội 13/02/2016 Nghe

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh <
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

My Blog List