zz

br /> br /> /> br /> ----

Wednesday, 13 July 2016

Biển Đông : Việt Nam hoan nghênh phán quyết của Tòa Trọng Tài.....Biển Đông: Philippines kêu gọi các bên liên quan kiềm chế




"Phán quyết của Tòa Trọng tài có thể đã là quá trễ!"


VIỆT NAM
media
Lê Hải Bình, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt NamDR


Việt Nam, qua lời phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Lê Hải Bình, “hoan nghênh” phán quyết của Tòa Án Trọng Tài Thường Trực, nhắc lại lập trường đã được nêu trong tuyên bố ngày 05/02/2014 mà bộ Ngoại Giao gửi Tòa.

Tuyên bố của phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Việt Nam được đưa ra hôm nay, 12/07/2016, vẫn không kêu gọi tất cả các bên thi hành phán quyết mà chỉ tuyên bố “ ủng hộ mạnh mẽ ” việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông “ bằng các biện pháp hòa bình, bao gồm các tiến trình ngoại giao và pháp lý, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực theo quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công Ước Liên Hiệp Châu Âu về Luật Biển năm 1982 ”

Đồng thời, Việt Nam tiếp tục khẳng định “chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam được xác định phù hợp với Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982, cũng như tất cả các quyền và lợi ích pháp lý của Việt Nam liên quan đến các cấu trúc địa lý thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”.

Trả lời RFI Việt ngữ về phán quyết hôm nay, giáo sư Ngô Vĩnh Long, Đại học Maine, Hoa Kỳ, xem thắng lợi của Philippines trong vụ kiện Trung Quốc cũng là thắng lợi của Việt Nam:
Giáo sư Ngô Vịnh Long trả lời phỏng vấn 12/07/2016 Nghe
Về phản ứng của các nước khác, Nhật Bản, qua lời ngoại trưởng Fumio Kishida, cho rằng phán quyết của Tòa Án Trọng Tài là mang tính “ràng buộc về pháp lý” và tất cả các bên phải tôn trọng phán quyết này. Zealand cũng kêu gọi toàn bộ các bên tôn trọng phán quyết của Tòa về Biển Đông. Lập trường này dĩ nhiên là sẽ có ảnh hưởng đến quan hệ giữa nước này với Trung Quốc, đối tác thương mại lớn nhất của New Zealand.
Về phần Ấn Độ thì thận trọng hơn. Theo lời một quan chức cao cấp, New Delhi đang “nghiên cứu” phán quyết về Biển Đông của Tòa Á0n Trọng Tài Thường Trực.
Đang có mặt tại Bắc Kinh để dự thượng đỉnh Liên Hiệp Châu Âu – Trung Quốc, chủ tịch Hội Đồng Châu Âu Donald Tusk kêu gọi Trung Quốc phải “tôn trọng trật tự pháp lý quốc tế”.

Biển Đông: Philippines kêu gọi các bên liên quan kiềm chế

mediaNgoại trưởng Philippines Perfecto Yasay phát biểu sau phán quyết của Tòa Án Thường Trực La Haye về vụ kiện Trung Quốc trên Biển Đông, Manila, 12/07/2016REUTERS / Romeo Ranoco
Hôm nay, 12/07/2016, ngay sau khi Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye (CPA) ra phán quyết liên quan đến vụ Philippines kiện Trung Quốc về vấn đề Biển Đông, ngoại trưởng Philippines Perfecto Yasay đã có lời hoan nghênh phán quyết này.

Ông Perfecto Yasay cũng đồng thời khẳng định Philippinnes sẽ tôn trọng quyết định của Tòa Trọng Tài La Haye, coi đó là một đóng góp quan trọng vào nỗ lực giải quyết tranh chấp ở Biển Đông. Ông kêu gọi các bên liên quan hãy kiềm chế sau phán quyết của CPA.
Đối với người Philippines, đây là quyết định được mong đợi kể từ khi chính quyền của tổng thống Benigno Aquino khởi kiện cách đây hơn 3 năm, sau khi thấy các con đường ngoại giao đều dẫn đến bế tắc.
Thông tín viên RFI tại Manila Marianne Dardard cho biết thêm tình hình :
" Một quyết định lịch sử. Đó là đánh giá của người Philippines về phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực. Bởi các tranh chấp đã kéo dài từ nhiều năm nay. Mọi kế sách ngoại giao đều vô hiệu và giờ đây với Philippines thì đưa vấn đề ra tòa là cách làm duy nhất để đối phó trước sự lấn lướt của Trung Quốc.
Thách thức đối với Philippines trước hết là quyền đánh bắt và khai thác tài nguyên dầu mỏ trong vùng vốn nổi tiếng là dồi dào. Các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc lấn lên vùng đặc quyền kinh tế mà việc xác định đã khá rõ ràng. Những đòi hỏi đó có thể khiến Philippines mất 80% sản lượng đánh bắt hải sản trong vùng.
Là một người thực dụng, tân tổng thống Philippines Rodrigo Duterte cho biết sẵn sàng chia sẻ nguồn tài nguyên biển với Bắc Kinh. Nhưng liệu ông sẽ có được vị thế thực sự để đàm phán ? Trước khi được đắc cử tổng thống, ông cũng đã tuyên bố sẽ dùng xe lướt sóng ra cắm cờ philippines trên các đảo có tranh chấp… Là một người dân tộc chủ nghĩa hơn, tổng thống tiền nhiệm Benigno Aquino thậm chí còn so sánh các lãnh đạo Trung Quốc như Hitler ".


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Tuesday, 12 July 2016

Kinh tế Việt Nam còn dựa nhiều vào tiền mặt



Đất mầu mỡ cuả Đảng Tham Nhũng CSVN !

Kinh tế Việt Nam còn dựa nhiều vào tiền mặt

Tại một phiên họp của chính phủ ngày 01/07 vừa qua, bộ trưởng bộ Công an Tô Lâm cho biết là lượng tiền trong dân hiện còn rất lớn nhưng lại được sử dụng cho các vụ cá độ bóng đá, cũng như cho các hình thức kinh doanh đa cấp. Cũng hơi lạ là một vị bộ trưởng Công an lại quan tâm đến chuyện này, nhưng rõ ràng đây đúng là một vấn đề lớn của nền kinh tế Việt Nam, một nền kinh tế mà trong có các giao dịch vẫn còn dựa nhiều vào tiền mặt.

Theo lời Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Minh Hưng trước đây tỉ trọng tiền mặt trên tổng phương tiện thanh toán chiếm khoảng 20%, nhưng trong vài năm gần đây đã được duy trì ổn định ở mức 11-12%. Ông Lê Minh Hưng khẳng định đây là con số “bình thường và không cao so với các nước trong khu vực và trên thế giới”. Nhưng đó là các số liệu chính thức, còn trên thực tế thì lượng tiền mặt lưu thông trong nhân dân chắc là lớn hơn và tập quán sử dụng tiền mặt vẫn còn rất phổ biến ở Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam thật ra cũng đã tìm cách hạn chế việc sử dụng tiền mặt trong kinh tế. 

Thống đốc Lê Minh Hưng cho biết Ngân hàng Nhà nước hiện đang triển khai Đề án thanh toán không dùng tiền mặt trong nền kinh tế, có các giải pháp cụ thể để tăng cường các phương tiện thanh toán không dùng tiền mặt. Trước đó, chính phủ cũng đã đưa ra một dự thảo nghị định với những biện pháp như tăng phí rút tiền mặt tại ATM ( máy rút tiền tự động ); cấm dùng tiền mặt để thanh toán khi mua nhà, xe hơi; hạ hạn mức được phép giao dịch bằng tiền mặt từ 30 triệu xuống 20 triệu đồng…

Luợng tiền mặt còn nhiều trong dân cũng đồng nghĩa với sự tồn tại của một nền kinh tế ngầm, Nhà nước không thể kiểm soát được. Theo một công trình nghiên cứu trên Tạp chí Phát triển Kinh tế của ông Võ Hồng Đức, chuyên gia của Ủy ban quản lý kinh tế Perth, Úc, năm 2015 thì qui mô kinh tế "ngầm" của Việt Nam nếu ở mức thấp nhất cũng phải chiếm tới 16,9% GDP, mức trung bình là 29,2% và mức cao nhất sẽ chiếm gần 60% GDP.

Như vậy vấn đề đang đặt ra ngày càng cấp thiết cho tương lai của nền kinh tế Việt Nam, đó là làm sao hạn chế việc sử dụng tiền mặt và thu hút nguồn vốn còn tồn đọng trong dân, bao gồm tiền mặt, ngoại tệ, vàng, cho việc sản xuất, xây dựng cơ sở hạ tầng, phát triển kinh tế.

Sau đây mời quý vị nghe ý kiến của chuyên gia tài chính Huỳnh Bửu Sơn:
Chuyên gia Huỳnh Bửu Sơn, Sài Gòn 08/07/2016 Nghe

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Wednesday, 6 July 2016

Đã đến lúc mặc cả với Trung Quốc?


Đã đến lúc mặc cả với Trung Quốc?

Bill Hayton Nhà nghiên cứu, Chương trình Á châu, Chatham House
  • 5 tháng 7 2016
Người Philippines biểu tình phản đối trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại Makati City
Chiến lược của Trung Quốc tại Biển Nam Trung Hoa (mà Việt Nam gọi là Biển Đông) chuẩn bị phải đón cú đảo chiều.
Chỉ trong ít ngày nữa, Tòa Trọng tài Quốc tế sẽ ra phán quyết về vụ kiện của Philippines đối với Trung Quốc.
Tuy chưa có gì là chắc chắn, nhưng có hai điều ta có thể nói được vào lúc này về những gì có thể sẽ xảy ra.
Trước tiên, tòa trọng tài sẽ ra phán quyết là một số yêu sách của Trung Quốc tại Biển Đông là không phù hợp với luật quốc tế.
Thứ nhì, người phát ngôn của Trung Quốc sẽ tung ra một loạt những tuyên bố hùng hồn để lên án tòa trọng tài và Philippines, và sẽ tuyên bố Trung Quốc không chấp nhận phán quyết.
Các đại sứ của Bắc Kinh tại nước ngoài đã sẵn sàng cho cuộc chơi. Các quan chức đã soạn thảo những bài viết và mua các khung quảng cáo trên báo chí toàn thế giới.
Một số nhắm tới việc quấy rối cá nhân các thẩm phán của tòa trọng tài (chẳng hạn như tổng biên tập của Tạp chí Luật Quốc tế Trung Quốc, Sienho Yee, đã gọi thẩm phán Thomas Mensah vốn rất được tôn trọng là "một cựu viên chức thuộc địa Anh thấp kém" tại một cuộc hội thảo quốc tế), gửi cho họ những lá thư đe dọa và cáo buộc cựu Chủ tịch Tòa Quốc tế về Luật Biển là thiên vị chỉ bởi ông này là người Nhật.
Thế giới cần phải phớt lờ những lời lẽ đao to búa lớn này. Nền chính trị Trung Quốc cảm thấy mất mặt và họ cần có nơi để xả đi nỗi xấu hổ của mình trước một quốc gia nhỏ bé.

Bắc Kinh sẽ làm gì?

Câu hỏi thực sự ở đây là liệu Bắc Kinh có sẽ làm gì thật không.
Họ có thể sẽ chọn cách làm trầm trọng thêm tình hình bằng cách phong tỏa hoặc đuổi binh lính của Philippines khỏi một trong chín vị trí trên Biển Đông mà họ đang chiếm giữ.
Họ có thể triển khai các chiến đấu cơ hoặc hỏa tiễn tân tiến tới các đảo nhân tạo mới được xây dựng tại Quần đảo Trường Sa, hoặc có thể sẽ tuyên bố "Vùng Nhận dạng Phòng không" (‘Air Defence Identification Zone’ - ADIZ) quanh các đảo này để cảnh báo nước khác chớ tới gần.
Không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, khi mà Hoa Kỳ gần đây tuyên bố triển khai đội hình hàng không mẫu hạm thứ hai tại khu vực tây Thái Bình Dương.
Chúng ta có thể đoan chắc là có một số thông điệp cứng rắn đang được chuyển qua lại giữa các nhà ngoại giao ở Washington và Bắc Kinh, nhằm ngăn chặn Trung Quốc có bất kỳ hành động khinh suất nào.
Nhưng chúng ta cũng cần phải thực tế.
Bất kể tòa ra phán quyết thế nào, Trung Quốc cũng không bị thuyết phục về việc các đòi hỏi chủ quyền của họ tại Biển Đông là bất hợp pháp.
Qua nhiều thập niên tuyên truyền sai về lịch sử, Trung Quốc đã tự mình thuyết phục mình rằng Trung Quốc và chỉ Trung Quốc mà thôi là chủ sở hữu hợp pháp của toàn bộ những gì nằm trong phạm vi đường 'Lưỡi bò' mà nước này đòi chủ quyền.
Một số nhà quan sát Trung Quốc tin rằng ông Tập Cận Bình đang biến vấn đề của Trung Quốc ở Biển Đông thành một cuộc thập tự chinh cá nhân.

Có thể áp dụng 'nước cờ' của Philippines?

Trong vài tháng qua, Hoa Kỳ có vẻ như đã tỏ ra dứt khoát tại khu vực Bãi cạn Scarborough. Mỹ triển khai máy bay chiến đấu tới Philippines và sau đó, theo tin từ Washington, các tàu nạo vét của Trung Quốc ở nơi này đã phải rút đi.
Nhưng Trung Quốc sẽ không dừng lại và các hàng không mẫu hạm của Mỹ không thể đóng tại đó mãi mãi.
Chính sách kiềm chế không thể được áp dụng dài hạn. Một đất nước Trung Quốc giận dữ và mất mặt là điều không có lợi cho cả Hoa Kỳ lẫn khu vực, và nơi này cần có một cách duy trì hòa bình, ổn định dài hạn hơn.
Nói cách khác, Trung Quốc cần một lối thoát phụ để ra khỏi cuộc đối đầu hiện thời, một giải pháp mà Bắc Kinh có thể chấp nhận mà không sợ bị mất mặt.
Hay nói một cách ngắn gọn là Trung Quốc cần chiến thắng. Thêm nữa, thế giới cần thuyết phục Trung Quốc chớ có cố thử tiếp tục thay đổi tình hình ở Biển Đông.
Nếu như Trung Quốc muốn xoay chuyển tình thế, họ có thể tính đến chuyện làm với Nhật đúng những gì mà Philippines đang làm với họ.
Nhật Bản đòi vùng Đặc quyền Kinh tế 200 hải lý xung quanh khu vực Okinotorishima hoang vắng, chiếm chừng nửa triệu cây số vuông trên biển, nơi hiện các đội tàu đánh cá và các công ty dầu khí nước ngoài không được vào khai thác.
Bất chấp việc Nhật nói Okinotorishima đáp ứng điều kiện để tạo ra một vùng Đặc quyền Kinh tế xung quanh, nhưng thực ra không có mấy khác biệt giữa kích thước, điều kiện của địa điểm này nếu đem so với Bãi cạn Scarborough.
Tòa Trọng tài nhiều khả năng sẽ ra phán quyết rằng Bãi cạn Scarborough chỉ là khu vực đá cho nên không tạo thành điểm hình thành nên Đặc quyền Kinh tế.
Nếu như Trung Quốc muốn có một thắng lợi dễ dàng, tất cả những gì họ cần làm sẽ là bắt chước Philippines và gửi hồ sơ kiện Tokyo.
Tokyo sẽ phải chịu thua nếu muốn giữ nguyên tắc "duy trì trật tự quốc tế dựa trên luật định".

Liệu có thể duy trì giải pháp 'Giữ nguyên hiện trạng'?

Về mặt dài hạn, trật tự quốc tế dựa trên luật định sẽ phải cần có sự chấp thuận của Trung Quốc.
Có những bằng chứng cho thấy tình hình đang diễn biến theo chiều hướng này.
Chương trình Luật Quốc tế tại viện nghiên cứu Chattham House nói Trung Quốc đã có nhiều bước đi, "gồm cả việc chính phủ xây dựng một bộ máy ra quyết định nhằm thúc đẩy sự tuân thủ luật pháp quốc tế, thuê ồ ạt các luật sư quốc tế và một ủy ban cố vấn mới cho Bộ Ngoại giao", theo một bản phúc trình sắp được công bố.
Các chuyến bay dân sự ra Đá Chữ Thập, nơi Trung Quốc bồi đắp đảo nhân tạo và xây sân bay, đã được tổ chức hồi 1/2016
Nhưng điều này không có nghĩa là giới lãnh đạo Trung Quốc sẽ quyết định ngưng hoạt động ở Biển Đông. Cả quyết rằng mình có chính nghĩa, họ sẽ không dừng bước trừ phi có một lý do nào đó rất thuyết phục.
Việc Hoa Kỳ và các nước khác triển khai hải quân, "Chiến dịch tự do di chuyển hàng hải", các tuyên bố ngoại giao trong khu vưc, và những bình luận riêng đang ngày càng tăng từ các quốc gia láng giềng giận dữ sẽ ít nhiều có ảnh hưởng, nhưng đổi lại, cái giá sẽ là sự căng thẳng gia thăng và nguy cơ đối đầu trở nên lớn hơn bao giờ hết.
Điều gì sẽ khiến Trung Quốc chấp nhận giữ nguyên hiện trạng ở Biển Đông?
Có thể việc trông đợi Bắc Kinh chính thức công nhận đòi hỏi của các nước láng giềng là quá nhiều, nhưng liệu có thể đạt được sự nhân nhượng không chính thức về cả vấn đề lãnh thổ lẫn Luật Biển?
Các quốc gia Đông Nam Á có tuyên bố chủ quyền ở đây đã làm như vậy. Họ không chính thức rút đi các tuyên bố của mình đối với các vùng biển, đảo mà nước khác hiện chiếm giữ, nhưng họ thống nhất với nhau rằng sẽ không làm gì để theo đuổi thêm nữa.
Nay, khi đã bảo đảm được vị trí chiến lược tại Trường Sa với bảy căn cứ lớn đã gần như được hoàn tất xây dựng [trên các đảo cơi nới], liệu Trung Quốc có thể cùng tham gia vào thỏa thuận đó không?

Vai trò của Hoa Kỳ

Vào lúc này, Trung Quốc không có mấy lợi ích trong việc thỏa thuận với các nước láng giềng cũng đang đòi chủ quyền ở vùng biển này.
Như lời cựu Ngoại trưởng Dương Khiết Trì, thì "Trung Quốc là một nước lớn, và các nước khác là những nước nhỏ, đó là thực tế".
Điều mà Trung Quốc đang muốn có chính là việc được Hoa Kỳ thừa nhận.
Theo đuổi quyết liệt hình mẫu câu lạc bộ "các đại cường quốc" nhưng mãi không được hồi âm, Trung Quốc thật bẽ bàng.
Hoa Kỳ từng có lúc suýt thuận tình tham gia quan hệ mới này, khi Tổng thống Obama gặp Chủ tịch Tập Cận Bình hồi tháng Ba 2014.
Tuy nhiên, sau khi vấp phải những chỉ trích chính tại Hoa Kỳ và sự phản đối từ Nhật Bản, Washington đã từ bỏ ý định.
Có lẽ nay đang có lý do thỏa đáng để làm sống lại ý tưởng này?
Cần phải làm điều gì để đạt được hòa bình ổn định tại các vùng Biển Đông và Biển Hoa Đông?
Trung Quốc cần phải thừa nhận tình hình thực tế (de facto), nếu không phải là theo luật định (de jure), của một số các đảo đá, rạn san hô và các đảo đang có tranh chấp, cũng như việc áp dụng Luật Biển đối vơi toàn bộ các vùng nước lân cận quanh đó.
Hoa Kỳ có lẽ cũng muốn thiết lập một cơ chế kiểm soát hỏa tiễn trong khu vực nhằm loại trừ đe dọa nhắm vào các tàu chiến và phi cơ đang qua lại của họ.
Để đổi lại, Hoa Kỳ sẽ phải đưa ra bảo đảm rằng sẽ không đe dọa các tuyến hải hành của Trung Quốc trong khu vực.
Washington cũng sẽ cần xoa dịu nỗi sợ hãi của giới lãnh đạo Bắc Kinh về hoạt động lật đổ bị cho là do Hoa Kỳ dẫn đầu.
Các cuộc đàm phán sẽ rất phức tạp còn bởi các "lợi ích cốt lõi" khác của Trung Quốc, như vấn đề liên quan an ninh Đài Loan và những quan ngại của Hoa Kỳ đối với an ninh của các đồng minh của mình.
Philippins cắm cờ trên bãi cạn
Đó đều là những vấn đề lớn và không rõ là bên này liệu có tin được bên kia hay không để mà mặc cả. Để đạt thỏa thuận sẽ cần rất khéo léo về ngoại giao.
Đông Nam Á không muốn một "Hội nghị Yalta của Á châu" - nhằm đưa ra một trật tự lưỡng cực trong khu vực - nhưng cũng không muốn việc cạnh tranh giữa các nước đại cường hủy hoại 40 năm hòa bình và tiến bộ.
Khu vực, và thế giới, cần có một Biển Đông ổn định. Để đạt được điều đó, Trung Quốc cần chấp nhận hiện trạng. Nếu những điều kiện này đạt được, thì có lẽ rốt cuộc nay là lúc cần cho Trung Quốc thực hiện ý tưởng về các nước đại cường.
Nhà báo Bill Hayton, từng có thời gian thường trú ở Việt Nam cho BBC, là tác giả quyển sách về Biển Đông, "The South China Sea: the struggle for power in Asia" (2014). Ông viết bài này với tư cách thành viên nghiên cứu (associate fellow) tại Chatham House, London.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, 5 July 2016

Vinh quang cờ đỏ búa liềm


Vinh quang cờ đỏ búa liềm  <==  bấm để xem video
=====================
------ Forwarded Message ------
=
Miệng lưỡi của cộng phỉ: tráo trở, lật lọng, bịp bợm, lưu manh

01: Đừng nghe những gì cộng phỉ nói, hãy nhìn cộng phỉ làm (Nguyễn Văn Thiệu)
02: Hồ tặc xuống tầu làm bồi cho Tây, cộng phỉ gọi là “tìm đường cứu nước
03: Giật mìn, pháo kích, khủng bố, cộng phỉ gọi là “hoạt động cách mạng
04: Dùng vũ lực súng đạn giết dân, cộng phỉ gọi là “giải phóng nhân dân
05: Cướp đất của các điền chủ, cộng phỉ gọi là “cải cách ruộng đất
06: Cướp đất toàn dân, cộng phỉ gọi là “khu quy hoạch
07: Đập phá nhà dân oan, cộng phỉ gọi là “giải phóng mặt bằng
08: Cướp tài sản của các thương gia, cộng phỉ gọi là “đánh tư sản
09: Cấm người dân buôn bán, cộng phỉ gọi là “cải tạo thương nghiệp
10: Bỏ tù quân nhân, công chức của VNCH, cộng phỉ gọi là “học tập cải tạo
11: Vượt biên bị bắt, cộng phỉ gọi là “thằng phạm, con phạm
12: Vượt biên thành công, cộng phỉ bợ đở gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm
13: Để sống sót cộng phỉ trở lại với nền kinh tế tư bản, cộng phỉ gọi là “đổi mới
14: Độc tài, bóc lột, cộng phỉ gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN
15: Bỏ tù người tranh đấu cho tự do, dân chủ, cộng phỉ gọi họ là “phản động
16: Sách báo Dân chủ, cộng phỉ gọi là “tài liệu phản động, công cụ khủng bố
17: Chống Chệt, cộng phỉ nói: “có sai phạm về tư tưởng và nhận thức chính trị
18: Biểu lộ lòng yêu nước, cộng phỉ nói: “gây hận thù các dân tộc anh em’’
19: Ra trát đòi người nào đó để điều tra, giam cầm, cộng phỉ gọi là “giấy mời
20: Quốc-Hội cộng phỉ: là lũ hèn hạ, chỉ biết gật gù, cúi đầu, dạ-dạ, vâng-vâng.
21: Cộng phỉ gọi "quần chúng tự phát" là các hoạt động trong bóng tối như:
 . . . Ném chất dơ vào nhà dân, khiêu khích gây chuyện tại nhà thờ, chùa chiền.
 . . . Phương tiện thủ tiêu bằng nạn lưu thông, ngộ độc, thuốc quá liều, tự sát.
22: Công-An cộng phỉ: là bầy chó trung thành, dùng để cướp bóc, khủng bố
23: Đánh nguời, khổ hình, cộng phỉ gọi là “điều tra
24: Hối lộ, cộng phỉ gọi là “trao, nhận quà trên mức tình cảm
25: Kinh tế thê thảm, cộng phỉ gọi là “quá độ lên XHCN
26: Thời chiến, các bà đần độn nuôi phiến loạn, cộng phỉ tâng bốc là “mẹ chiến sĩ
 . . . Bây giờ, cộng phỉ cướp ruộng của mẹ chiến sĩ, mẹ chiến sĩ sáng mắt chưa?
27: Xâm lăng Kampuchea, cộng phỉ gọi là “nghĩa vụ quốc tế
28: Cộng phỉ Trường Chinh đấu tố mẹ:
 . . . “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau"
 . . . Tổng-bí-thư Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu sinh 9/2/1907 tại
 . . . làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, chết 1988 tại Hà Nội
=
------ Forwarded Message ------
=
Thắng là vua, thua là giặc?  Thua là tội phạm?  Thua là phản quốc?
Người làm ra luật pháp.  Trộm, cướp, hiếp dâm, ở đâu cũng là tội phạm.
Bất đồng chính kiến không phải tội phạm.  Âu, Mỹ, Úc không có tù chính trị.
Các chế độ độc tài, các chính phủ đần độn, có tù chính trị.
Nước Đức chia đôi.  Nước Đức thống nhất.  Không ai phản quốc.
Nam Bắc Mỹ đánh nhau.  Nam Mỹ thua.  Nam Bắc Mỹ vẫn là Liên Bang USA.

Nam Bắc Việt Nam chỉ là con cờ trong âm mưu của các cường quốc.
Nam Bắc Việt Nam không làm được 1 cây súng, không làm 1 viên đạn.
Họ đánh nhau bằng phản lực cơ, hỏa tiễn, đại pháo, đại liên của nước ngoài.
VNCH nhận tiền, và vũ khí của Mỹ.  VC nhận tiền, vũ khí của Liên XôChệt.

VC chống Mỹ cứu nước?  Lê Duẫn nói: ta đánh Mỹ, là đánh cho Liên Xô, cho Chệt.
Sau 40 năm, khắp thế giới, cờ cộng phỉ chỉ treo ở Lãnh Sự, Đại Sứ quán.
Cộng phỉ chiếm miền nam.  Cộng phỉ bị văn hoá miền nam đồng hóa.
Cộng phỉ chê nhạc VNCH là nhạc sếnCộng phỉnhạc sến.

Cộng phỉ thắng Pháp ở Điện Biên Phủ? - Đó là Chệt cộng đánh, vũ khí của Chệt.
Cộng phỉ đuổi Tưởng Giới Thạch? - Tưởng mất Hoa Lục, Tưởng phải chẩu.
Cộng phỉ đuổi Nhật? - Nhật đầu hàng Mỹ, không đuổi, Nhật cũng xéo.
Công phỉ là đồng chí với Chệt?  Đồng chí Chệt đánh, Cộng phỉ ôm đầu máu.
Cộng phỉ đuổi Đế Quốc Mỹ? - Mỹ bại trận?
VNCH thua? - Mỹ bỏ VNCH, thì VNCH ngưng chiến đấu
VNCH là phản quốc, bán nước?  VNCH không bán đất, bán biển cho Chệt.
Cộng phỉ thắng trận, van lạy Đế Quốc Mỹ bại trận giúp cộng phỉ chống Chệt.
Chiến thắng rỗng tuếch 30-04-1975 của cộng phỉ - Communism’s hollow victory

Ai thân cộng, hợp tác, hòa giải, hòa hợp với cộng phỉ, đó là sự chọn lựa của họ:
Trần Mạnh Tường, Dương Quỳnh Hoa, Nguyễn Hộ, Trần Độ, Nguyễn Thị Bình,
Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Minh Cần, Võ Văn Kiệt, lm Chân Tín, Hoàng Quỳnh…
Khi họ mở mắt, họ biết đã bị cộng phỉ lừa, đó là lúc họ ôm hận nghìn năm.
Chống Cộng Chống Cộng.  Không có vấn đề Chống cộng cực đoan

Ở Mỹ, đa số các tiệm phở, quán cà-phê của người Việt, có bảng No Smoking.
Nhiều người Việt Nam mất dạy, không tôn trọng luật pháp, hút thuốc, nói ồn ào.
Các cơ sở ở Mỹ cấm hút thuốc 100%.  Không có vấn đề cấm hút thuốc cực đoan.

Cộng phỉ lừa bịp, ngụy trang các nhà tù chung-thân-khổ-saihọc-tập-cải-tạo
Bị VC cầm tù, được Mỹ cho sống nhân đạo: bọn dại dột nói đi học-tập
Kẽ đần độn, u mê, gọi thằng chó đẻ Hồ chí Minhbác Hồ.
=
------ Forwarded Message ------
=
01: Ba điều không thể che dấu được lâu: mặt trời, mặt trăng và sự thật. (Phật)
02: Anh có thể lừa dối vài người trong mọi lúc. 
      Anh có thể lừa dối mọi người trong vài lúc.
      Anh không thể lừa mọi người trong mọi lúc. (Abraham Lincoln)
03: Tin Cộng Sản, là không có đầu.  Theo Cộng Sản, là không có tim. (Vladimir Putin)
05: Vết thương 40 năm còn ra mủ - 40 years after Vietnam War, wounds still fester  
06: Chiến thắng rỗng tuếch 30-04-1975 của cộng phỉ - Communism’s hollow victory
07: Nguyễn Vũ Sơn - Họ không còn sợ hãi cộng phỉ - ĐMCS
09: Lisa Phạm, cháu của tướng Trần Độ chửi cộng phỉ
12: Đại Tá Bùi Tín đã sáng mắt, 2014
13: Australia - Tàu chiến của cộng phỉ - xin tỵ nạn - bị đuổi trở về VN 2015
15: 1965-1973 - CS đánh cho Mỹ cút - 2015: 71% dân VN muốn Mỹ trở lại VN
16: Hoàng Kiều Linh, Tiệp Khắc, Czech
=
__._,_.___

Posted by: Tin nghia Dang 

Monday, 4 July 2016

Sẽ có một ngày "Hồ Chí Minh" trả lại cho "Sài Gòn"



Sẽ có một ngày "Hồ Chí Minh" trả lại cho "Sài Gòn"
Viên D (Danlambao) - Ngày 2/7/1976, Lê Duẩn, Trường Chinh Đặng Xuân Khu và cộng sản bắc Việt đã cưỡng ép đổi tên Sài Gòn thành "thành phố Hồ Chí Minh". Năm nay, Bộ máy tuyên truyền CSVN đang vận dụng hết công suất để làm nổi cái thời điểm "lịch sử" đó. Họ rêu rao rằng năm 1911 Hồ Chí Minh đã rời Sài Gòn để "tìm đường cứu nước". Nhưng tất cả đều là một sự dối trá trắng trợn. Hồ Chí Minh tìm đường cứu thân, cứu gia đình của ông, chứ không phải "cứu nước". Đó là sự thật cần phải nói cho người dân biết.


Người cộng sản có một tập quán rất ngạo mạn, thích áp đặt tên lãnh tụ của họ cho các đặt địa danh quan trọng. Cộng sản Nga Xô lấy tên Lenin đặt cho thành phố xinh đẹp St Petersburg thành "Leningrad". Thành phố Tsaritsyn cũng bị cho mang tên Stalingrad một thời gian, đến khi Khrushchev xóa bỏ cái tên đồ tể đó để trả về cái tên cũ. Ở Việt Nam, cộng sản bắc Việt cũng bắt chước theo Nga Xô lấy tên Hồ Chí Minh đặt cho thành phố Sài Gòn. Sài Gòn đã phải ngậm ngùi mang cái tên của một kẻ bất lương bất nghĩa suốt 40 năm.

Thực ra, việc đổi tên Sài Gòn thành "Hồ Chí Minh" không phải đợi đến năm 1976, mà đã có âm ưu từ năm 1960. Theo tiết lộ của ông Nguyễn Minh Cần, năm 1960 chính trị bộ đảng CSVN họp ở Hà Nội và bàn về việc dùng tên "Hồ Chí Minh" cho thành phố Sài Gòn. Ông Cần còn tiết lộ rằng khi có người hỏi "Thế bác Hồ có ý kiến gì không" thì có người nói "Bác đồng ý, nhưng có dặn là chưa nên nói ra khi thành phố chưa ở trong tay mình". Như vậy, rất có thể chính Hồ Chí Minh muốn lưu danh hậu thế nên gật đầu tán thành việc làm của đàn em. Điều này hoàn toàn hợp lý vì Hồ Chí Minh từng viết sách tự khen mình và xem mình ngang hàng với Đức Thánh Trần.

Nhưng đảng CSVN không dám tiết lộ ý đồ của Hồ Chí Minh nên phải tìm một lý do khác. Một trong những lý do Lê Duẩn và đồng bọn của y áp đặt tên Hồ Chí Minh cho Sài Gòn là ông Hồ Chí Minh rời bến Nhà Rồng, Sài Gòn năm 1911 để "tìm đường cứu nước". CSVN xem đó là một thời điểm lịch sử. Nhưng những dữ kiện lịch sử được công bố ở Pháp trong vài năm qua cho thấy Hồ Chí Minh chỉ tìm đường cứu thân y, chẳng hề có ý định "cứu nước" gì cả.

Năm 1911, Hồ Chí Minh lúc đó lấy tên là Nguyễn Tất Thành đã 21 tuổi, nếu năm sanh thật là 1890. Trong một thời gian dài, Nguyễn Tất Thành bị đuổi học và không có việc làm. Thành trôi dạt vào nam, và sống lang thang, không có nghề cụ thể. Trong cùng thời gian thì cha của Thành là Nguyễn Sinh Sắc cũng sống lang thang, lúc thì hành nghề dạy trẻ, viết liễn, lúc thì làm lang băm. Tóm lại, tình cảnh của gia đình Nguyễn Tất Thanh trong thời gian đó rất ư là bi đát.

Chính vì thế nên Nguyễn Tất Thành tìm đường ra nước ngoài để học tiếp và hy vọng tìm được việc làm. Khi theo tàu Pháp Amiral Latouche-Tréville đến Marseille, Nguyễn Tất Thành lập tức viết đơn xin được đi học ở trường thuộc địa. Một đơn gởi cho bộ trưởng bộ thuộc địa Pháp, một thơ khác gởi cho tổng thống Pháp. Cả hai đơn có nội dung giống hệt nhau. Trong lá đơn đề ngày 15/9/1911 gởi cho tổng thống Pháp, Nguyễn Tất Thành viết như sau:

"Marseille, ngày 15 tháng Chín năm 1911

Kính thưa Tổng Thống Cộng Hòa,

Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của Ngài ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công nhân trong công ty Chargeurs Réunis (tàu Amiral Latouche-Tréville) để sinh sống.

Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được những ích lợi của nền học vấn.

Tôi người gốc tỉnh Nghệ An, xứ An nam.

Trong khi chờ đợi câu trả lời mà tôi hy vọng là thuận lợi của Tổng Thống, xin Ngài nhận trước nơi đây lòng biết ơn của tôi.

Nguyễn Tất Thành, sinh tại Vinh năm 1892,
Con của ông Nguyễn Sinh Huy (Phó bảng).
Học sinh Pháp văn, Quốc ngữ và chữ Nho." - (Bản dịch của GS Nguyễn Thế Anh).

Chú ý trong lá đơn trên, Hồ Chí Minh khai sanh năm 1892. Đó cũng là một lý do khác cho thấy khó biết sự thật Hồ Chí Minh sanh năm nào.

Trong lá đơn trên, Nguyễn Tất Thành tỏ ra rất khẩn khoản, van xin được học trường thuộc địa, để được làm quan. Như vậy, chính Hồ Chí Minh bày tỏ nguyện vọng để được làm quan thuộc địa chứ không hề có ý định "cứu nước" gì cả.

Hai lá đơn này bị đảng CSVN giấu kín, cho đến nay cũng không dám công bố. Hai lá đơn được GS Nguyễn Thế Anh phát hiện trong văn khố Pháp. GS Anh là nguyên viện trưởng viện đại học Huế trước 1975.

Nhưng đơn của Nguyễn Tất Thành bị bác bỏ. Lý do bác bỏ là vì trình độ của Thành còn quá kém. Ngay cả lá đơn Thành viết cũng có quá nhiều sai chính tả và ngữ vựng. Những sai lầm về cách dùng từ như thay vì subsistance thì Thành viết là substance, hay thay vì Veuillez agréer Monsieur le President, thì Thành viết Agréer Monsieur le President. Đại khái như thế.

Năm 1912, Nguyễn Tất Thành còn viết một thơ khác cho Khâm sứ Pháp tại Huế để xin việc cho cha ông. Lá thơ có lời lẽ rất thống thiết như sau: 

"…cầu mong Ngài vui lòng cho cha tôi được nhận một công việc như thừa biện ở các bộ, hoặc huấn đạo, hay giáo thụ để cha tôi sinh sống dưới sự quan tâm cao quý của Ngài…"

Những sự thật trên bị đảng CSVN giấu nhẹm nói lên 2 điều về ông Hồ Chí Minh. Điều thứ nhất là ông rời Việt Nam để tìm đường mưu cầu danh lợi cho cá nhân, cụ thể là muốn làm quan. Cậu Nguyễn Tất Thành không hề có ý định "cứu nước". Điều thứ hai là trình độ học vấn của cậu thanh niên Nguyễn Tất Thành rất kém. Cả hai sự thật chẳng có gì đáng trách. Ai cũng muốn mưu cầu hạnh phúc cho mình, chứ đâu riêng gì Hồ Chí Minh. Không có cơ hội theo học chính quy thì kém tiếng Pháp là điều hoàn toàn có thể thông cảm.

Nhưng điều thô bỉ nhất là bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN muốn biến sự mưu cầu hạnh phúc cá nhân của Hồ Chí Minh thành một lý tưởng cao cả "cứu nước". Một điều lố bịch và dối trá nữa là các văn nô CSVN lại tâng bốc rằng Hồ Chí Minh thông thạo 29 ngoại ngữ. Tiếng Pháp là ngoại ngữ tốt nhất của Hồ Chí Minh mà ông còn viết sai và nói sai nhiều thì chuyện thông thạo 29 ngôn ngữ chỉ là một sự bịa đặt. Sự thần tượng hóa trong chế độ cộng sản đã trở thành một truyền thống dối trá. Người cộng sản thừa biết rằng lập lại sự dối trá trong nhiều năm thì nó sẽ thành "sự thật". Chính vì thế mà cả hai ba thế hệ người bắc vẫn còn tin rằng Hồ Chí Minh ra đi "tìm đường cứu nước"! 

Những sự thật trên cũng nói lên hùng hồn rằng không có một lý do gì để đặt cái tên "Hồ Chí Minh" cho thành phố Sài Gòn. Sài Gòn là một cái tên lịch sử. Lấy tên Hồ Chí Minh để đặt cho thành phố lớn nhất của đất nước không chỉ là một sự ngạo mạn của người cộng sản mà còn là một hình thức xóa ký ức lịch sử dân tộc. Xóa ký ức sử là một trọng tội.

Ngày nay, khi cộng sản sụp đổ, "Leningrad" phải lại cho St Petersburg. Một ngày nào đó khi Việt Nam tự do và dân chủ, Hồ Chí Minh cũng phải trả lại cho Sài Gòn. Trả lại địa danh Sài Gòn là một điều hoàn toàn hợp lý vì Hồ Chí Minh hoàn toàn không có liên quan hay có bất cứ công trạng gì với Sài Gòn. Trả lại địa danh "Hồ Chí Minh" cho Sài Gòn cũng như đem xác ông đi chôn là cách giúp linh hồn ông được siêu thoát.

3.7.2016


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

My Blog List