zz

br /> br /> /> br /> ----

Monday, 13 June 2016

Đảng CDU ở Moritzburg (nước Đức) yêu cầu dẹp bỏ dự án khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở nơi đây


Matthew Trần:

Nếu đúng như rứa thì cho tui gỡi lời khen ngợi CDNVTNCS ỡ Đức quốc một fát .. Như fãi zữ lời hứa a nghen !!

Nếu mà sai thì fãi trã "nợ" a nghen !!

MT

 

Đảng CDU ở Moritzburg (nước Đức) yêu cầu dẹp bỏ dự án khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở nơi đây

Đặng Hà

Suốt cả 2 tuần qua Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở nước Đức đã xôn xao và “nóng sốt” lên khi Thông tấn xã Việt Nam đưa tin “Khu tưởng niệm Bác Hồ sẽ được xây dựng ở Moritzburg” (Moritzburg là một làng nhỏ ở miền Đông nước Đức).
Trên trang web chính thức của Đại sứ quán Việt Nam ở Đức, ông đại sứ Đoàn Xuân Hưng cho biết: đây là một dự án do Đại sứ quán đề xuất: “Đại sứ Đoàn Xuân Hưng đề nghị Chính quyền địa phương hỗ trợ triển khai dự án tôn tạo khu tưởng niệm do Đại sứ quán và cộng đồng người Việt Nam tại Đức đề xuất để nơi đây trở thành một di tích văn hóa – lịch sử chung của hai nước Việt Nam và Đức”.

Thật ra khu tưởng niệm này đã được dựng lên từ thời cộng sản Đông Đức, đó là một khoảnh đất nhỏ trong một khu vườn và vỏn vẹn chỉ dăm ba cột trụ vuông bằng đá hoa cương.

clip_image002
Khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở Moritzburg vừa mới được trùng tu lại


Trên một cột trụ đá hoa cương có gắn tấm biển đồng khắc hàng chữ: “Tại đây tháng 7/1957, những thiếu nhi Việt Nam sinh sống, học tập tại trường Käthe-Kollwitz-Heim đã được đón Chủ tịch Hồ Chí Minh”.
Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, nước Đức thống nhất thì khu tưởng niệm này bị bỏ hoang phế. Cách đây 2 năm, từ tháng 9 năm 2014 đã có những nỗ lực vận động khôi phục lại khu tưởng niệm này.
Điểm cần nhấn mạnh, trong khu tưởng niệm này nói riêng và kể cả khắp nơi trên nước CHDC Đức khi xưa cũng không có một pho tượng Hồ Chí Minh nào cả. Ngay trong dự án khôi phục lại khu tưởng niệm Bác Hồ ở Moritzburg cũng không có chương trình xây tượng hoặc dựng tượng Hồ Chí Minh, mà chỉ có dự định “xây dựng một ngôi nhà sàn thu nhỏ của Bác Hồ ở khu tưởng niệm để trưng bày, lưu giữ những kỷ vật của Bác khi người tới thăm nơi đây”.
Thế nhưng, khi nghe đến dự án xây dựng khu tưởng niệm bác Hồ ở Moritzburg”, người Việt ở nước Đức, ở khắp nơi trên thế giới và kể cả ở trong nước, ai cũng tưởng rằng sẽ xây tượng hoặc dựng tượng Hồ Chí Minh ở Moritzburg, có lẽ ai cũng bị ám ảnh những tượng đài nghìn tỷ ở Việt Nam trong thời gian gần đây.
clip_image004
Tấm biển đồng kỷ niệm chuyến viếng thăm của Hồ Chí Minh ở Moritzburg hồi tháng 7/1957
Trong thời gian 2 tuần vừa qua trong cộng đồng người Việt tỵ nạn ở nước Đức đã có hàng loạt những hành động, những sáng kiến phản đối và ngăn chặn dự án xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở Moritzburg.
Nào là thu chữ ký cho Thư phản đối gửi đến ông Andreas Lämmel, Nghị sĩ Quốc hội Liên bang Đức đã và đang vận động tích cực cho dự án này. Nào là Thư của Diễn đàn Việt Nam 21 gửi đến ông Thị trưởng Moritzburg. Nào là Thư của Liên hội người Việt tỵ nạn gửi đến ông nghị sĩ Lämmel. Nào là thư của Dr. Thanh Nguyen-Brem gửi đến bà Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Usula von den Leyen, v.v.
Các hội đoàn và đoàn thể người Việt cũng vận động người Đức và các tổ chức Đức hỗ trợ việc phản đối và ngăn chặn dự án này. Điển hình là bà cựu Nghị sĩ Quốc hội Vera Lengsfeld đã có một bài viết đăng báo với tựa đề “Hồ Chí Minh ở Moritzburg: Trùng tu nơi tưởng niệm cho một kẻ giết người hàng loạt” (bản gốc tiếng Đức xem ở đây và bản dịch tiếng Việt xem ở đây)
Đặc biệt nhất 2 người ở trong nước là cựu học sinh Moritzburg đã viết thư phản đối dự án gửi đến chính quyền Moritzburg và nhất là gửi đến Đảng CDU ở Moritzburg nhờ họ hỗ trợ (bản dịch lá thư xem ở đây).
Sau một thời gian tưởng chừng như va vào “bức tường câm”, điển hình là Thư phản đối, mặc dù thu được gần 2 nghìn chữ ký, nhưng ông Nghị sĩ Quốc hội Liên bang Lämmel không trả lời thư và cũng không trả lời email xin ông cho lịch hẹn nói chuyện. Ông Rößler, Chủ tịch quốc hội tiểu bang Sachen, cũng im lặng không trả lời thư. Đó là những nỗ lực nhắm vào cấp cao trên bình diện tiểu bang và liên bang.
Tuy nhiên, nhờ những nỗ lực vận động nhắm trực tiếp vào địa phương, tình hình ở địa phương Moritzburg không còn có thể “im ắng” được nữa. Mới đây nhất, Đảng CDU (Liên minh Dân chủ Ki-tô giáo) ở Moritzburg đã ra một thông báo yêu cầu dẹp bỏ dự án xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở Moritzburg:
clip_image006
Được biết, hiện nay Đảng CDU ở Moritzburg là đảng chiếm nhiều ghế nhất (8 ghế) trong tổng số 19 ghế trong Hội đồng làng Moritzburg (Gemeinderat). Như vậy, dự án xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ gặp khó khăn cản trở rất lớn trong thời gian tới ngay tại địa phương Moritzburg và có nhiều hy vọng cuối cùng dự án này sẽ bị chính quyền địa phương dẹp bỏ (xem Thông báo bản gốc tiếng Đức nơi đây).

clip_image008
Sau đây là bản dịch Thông báo của Đảng CDU ở Moritzburg:

Tái lập một khu tưởng niệm?

Từ tháng 9/2015 thị trưởng Jörg Hänisch đã phấn khởi trước việc “khu tưởng niệm chuyến viếng thăm của Chủ tịch nước Việt Nam Hồ Chí Minh” được lôi ra từ sự quên lãng. Ông kêu gọi củng cố “sự kiện lịch sử đáng chú ý và hấp dẫn” này của tình hữu nghị giữa hai dân tộc. Trong số mới nhất của tờ thông tin địa phương, ông hứa sẽ ủng hộ dự án này.
Chúng ta nên cùng nhau bỏ công điểm lại sự thật của lịch sử! Năm 1955 nước XHCN Bắc Việt Nam gửi 350 thiếu nhi sang nước anh em Cộng hòa Dân chủ (CHDC) Đức. Những con em của tầng lớp cán bộ có công trạng này được giảng dạy và theo học tiếng Đức 4 năm trong một ký túc xá mà ngày nay nằm trong khuôn viên của một cơ sở đạo Tin Lành ở Moritzburg.
Năm 1957 Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm Moritzburg và đúng theo thông lệ của xã hội chủ nghĩa, một khu tưởng niệm sùng bái cá nhân đã được dựng lên. Việc gửi con cái tầng lớp cán bộ sang đây, cũng như chuyến viếng thăm (của Hồ Chí Minh) không hề là tình hữu nghị giữa 2 dân tộc.
“Khu tưởng niệm” này có làm chúng ta nhớ đến tình hữu nghị giữa 2 dân tộc, hay là nhắc chúng ta nên nhớ đến những điều gì khác? Nhớ đến những đứa trẻ bị buộc phải rời xa gia đình, nhớ đến trại cải huấn thiếu niên thời Đông Đức? Hay là nhớ đến một nhà độc tài đã giam giữ 200.000 đối thủ chính trị trong các trại cải tạo? Có phải là chúng ta muốn tưởng nhớ đến một con người mà quân lính của ông ta (Việt cộng) đã tàn sát khoảng 3.000 thường dân chỉ trong vòng 3 tuần ở Hoàng thành Huế năm 1968? Hồ Chí Minh, “Bác Hồ kính yêu”, đã thực hiện cuộc Cải cách ruộng đất, khi đó những địa chủ không chỉ bị đuổi đi, mà còn bị tra tấn và giết chết. “Bác Hồ kính yêu” này cũng đã trấn áp văn hóa và nghệ thuật.
Có nên hay chăng, khi chính trên khu đất của một cơ sở đạo Tin lành lại để cho một kẻ độc tài được ca tụng và chế độ cộng hòa XHCN Việt Nam được nghĩ tới một cách thân thiện, nơi mà ngày nay những Thánh lễ (ở Việt Nam có khoảng 6,5 triệu tín đồ Cơ đốc giáo) cũng cần phải có giấy phép của nhà cầm quyền? Chúng ta ở Moritzburg có muốn rao bán việc “di tản trẻ em” theo sắc lệnh nhà nước như là tình hữu nghị giữa hai dân tộc hay không?
Chúng ta ở Moritzburg không được phép thực hiện tệ sùng bái cá nhân cho một kẻ độc tài cộng sản, chỉ vì ngày nay có một vài cán bộ cộng sản thành đạt ở Việt Nam thích hồi tưởng về thời gian của họ ở CHDC Đức. Vì vậy, đây là lời yêu cầu gửi đến ông Thị trưởng Jörg Hänisch: Ông chớ nên ủng hộ việc tuyên truyền xuyên tạc lịch sử, tôn vinh một kẻ độc tài cộng sản và ông hãy thẳng thừng tuyên bố bác bỏ bất cứ dự án nào nhằm thành lập một khu tưởng niệm Hồ Chí Minh ở Moritzburg.
Chi bộ CDU Moritzburg

- Ban Chấp hành -
Tác giả gửi BVN.




__._,_.___

Posted by: <vneagle_11@yahoo.com

Mục đích chính chuyến đi thăm Việt Nam vừa qua của Tổng thống Obama


 

Mục đích chính chuyến đi thăm Việt Nam vừa qua của Tổng thống Obama

Nguyễn Cao Quyền

Phải chi bác còn sống
- Mục đích chính chuyến đi thăm VN của TT Obama vừa qua nhằm bốn mục tiêu: thứ nhất, truyền đạt cho chính phủ và nhân dân VN biết ý định gỡ bỏ việc cấm bán vũ khí sát thương cho VN; thứ hai là lưu ý VN về vấn đề tôn trọng nhân quyền; thứ ba là nhắc nhở VN chuẩn bị tham gia Hiệp Định TPP; và thứ tư là thông báo cho giới trẻ VN bíết việc Đại Học Fulbright sẽ mở cửa sinh hoạt tại VN vào mùa thu năm nay.


Trong bốn vấn đề trên, việc gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN là việc quan trọng nhất. Sau đó là việc Đại Học Fulbright mở cửa. Cỏn hai việc tôn trọng nhân quyền và Hiệp Định TPP chỉ là hai việc được nhắc qua. 

Bài tham luận này chú trọng vào hai việc thứ nhất và thứ tư. Riêng hai việc thứ hai và thứ ba, xin được khất tới một dịp khác. 

Trung Quốc vi phạm trách nhiệm chiến lược

Sau Chiến Tranh Lạnh, quan tâm chính yếu của Hoa Kỳ là làm sao giữ được vị thế bá chủ trên thế giới. Muốn được như thế Hoa Kỳ đã tiết chế tham vọng của một cường quốc bá chủ và chia sẻ trách nhiệm quản lý những công việc chung của thế giới với Nhật Bản và Trung Quốc. Việc chia sẻ này áp dụng không gặp rắc rối cho đến nhiệm kỳ của tổng thống Obama thì thái độ của Trung Quốc hơi thay đổi. 

Những cử chỉ quá khiêm tốn của TT Obama làm cho Trung Quốc lầm tưởng rằng Hoa Kỳ hiện đang rất sợ chiến tranh và lúc này hơn lúc nào hết phải ra tay uy hiếp để thực hiện quyết tâm xâm chiếm Biển Đông. 

Khi Bắc Kinh cho Hoa Kỳ biết vào khoảng tháng 3/2010 là họ coi Biển Đông như vùng quyền lợi “cốt lõi” và công bố vào tháng 5/2010 bản đồ chín đoạn hình lưỡi bò bao gồm 8o% diện tích Biển Đông trong đó có cả eo biển Malacca, thì Hoa Kỳ đánh giá đây là một thách thực nguy hiểm. Biển Đông trở thành một ví trí thiết yếu trong “chiến lược an ninh mới” của Hoa Kỳ.

Hoa Thịnh Đốn ra lệnh cho Ngũ Giác Đài nghiên cứu khả năng gây chiến của Bắc Kinh. Sau một năm nghiên cứu, báo cáo cho biết không lực Hoa Kỳ tại các căn cứ Guam và Okinawa vợt trội quá xa không lực của ba nước Nga, Trung Hoa và Bắc Triều Tiên gộp lại. Kết luận là Trung Quốc chưa thể tiến hành chiến tranh với Hoa Kỳ.

Báo cáo này trang bị tư tưởng cho ngoại trưởng Hillary Clinton khi bà sang Hà Nội phó hội tại Diễn Đàn An Ninh Á Châu (ARF) ngày 23/7/2010. Tại diễn đàn này ngoại trưởng Mỹ Tuyên bố: “Hoa Kỳ sẽ trở lại Á Châu”. Cũng tại diễn đàn này, lần đầu tiên Hoa Kỳ chính thức phủ nhận bản đồ “lưỡi bỏ” của Bắc Kinh và bác bỏ chủ quyền của Bắc Kinh trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hoa Kỳ công khai đứng về phía các nước ASEAN trong thế đối đầu với Trung Quốc. 

Kết quả của màn đầu đấu tranh là Bắc Kinh mua lấy thất bại tự cô lập mình tại vùng Đông Á và trên thế giới. Riêng đối với VN, việc Hoa Kỳ trở lại Á Châu đang mở ra một cơ hội mới để điều chỉnh chiến lược. 

Hoa Kỳ và Việt Nam: quyền lợi song hành

Trong tư thế bá chủ thế giới hiện nay, việc Hoa Kỳ lấp khoảng trống chính trị ở vùng này là một điểm chiến lược hàng đầu, nhất là khi Trung Quốc đang uy hiếp các quốc gia khu vực bằng cả sức mạnh mềm lẫn sức mạnh cứng. Tất cà những nước trong vùng, đứng đầu là Việt Nam đang cần sự hợp tác của Hoa Kỳ trong nỗ lực thầm lặng để tạo lập một thế be bờ quân sự đối với Trung Quốc. Quyền lợi của Việt Nam và của Hoa Kỳ vào giai đoạn này là những quyền lợi song hành. 

Viễn tượng của một cuộc xung đột bằng hải lực giữa nhiều nước có thể chưa xảy ra nhưng nếu để Việt Nam hoàn toàn lép vế trong tranh chấp thì Trung Quốc không còn gặp trở ngại nào trong việc kiểm soát toàn bộ vùng biển này. Cho nên Hoa Kỳ nhất thiết phải trợ lực Hà Nội và chiến lược “trở lại Á Châu” của Hoa Thịnh Đốn không thể không có sự hợp tác của Việt Nam.

Về phần Việt Nam kể từ bài học “năm 1979” của Đặng Tiểu Bình, đất nước này liên tục bị Trung Quốc đe dọa. Sau bước quy phục Thành Đô năm 1990 tình trạng bị uy hiếp cứ mỗi ngày một căng thêm. Nguy cơ mất nước trở thành hiện thực. Trung Quốc có nhu cầu nuốt chửng Việt Nam để tạo điểu kiện vươn lên ngôi vị “số một” của thế giới, còn Việt Nam thì không có thế lực quốc tế nào làm điểm tựa. 

Lệnh gỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương được TT Mỹ Obama tự tay mang đến tận nơi 

Lệnh nói trên được Tổng Thống Mỹ Obama mang đến tận nơi và công bố ngày đầu tiên ông đến Hà Nội, sáng 23/5/2016. Lệnh này bắt nguồn từ sự kiện vịnh Bắc Bộ năm 1964, chính thức áp dụng năm 1975 và nâng mức khi VN mang quân vào Campuchia năm 1978

Gỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương để có cơ hội khai thác Cam Ranh, Hoa Kỳ sẽ tạo thế gọng kìm ở Biển Đông, bao vây các căn cứ quân sự Trung Quốc dựng lên phi pháp, biến âm mưu của Trung Quốc tại vùng biển “lưỡi bò” trở thành ảo tưởng. 

Thật ra Mỹ đang kéo Việt Nam về phía mình. Tranh thủ được sự hợp tác của Việt Nam sẽ giúp Hoa Kỳ rất nhiều trong việc điều phối các cố gắng đa phương để giải quyết tranh chấp trong khu vực.

Cho nên, Hoa Kỳ đã nói nhiều lần là đã công nhận chính phủ Việt Nam và phản đối bất cứ ai sử dụng vũ lực vi phạm an ninh chính trị của nước này. Ngày 23/7/2010 tại Hội nghị ARF, ngoại trưởng Hillary Clinton đã thân tặng Hà Nội một món quà mà người CSVN không thể nào từ chối: sự chuyển giao kỹ thuật nguyên tử. Tướng cộng sản Nguyễn Chí Vịnh đã ký với Mỹ thỏa ước lịch sử này. 

Ở vào thời điểm hiện nay, đã là người Việt Nam, ai cũng cảm nhận được đây là một thực tế, một chân lý, một cơ hội ngàn năm một thuở. Không có lựa chọn thứ hai. Tuy nhiên đây mới chỉ là ước đầu để hai nước xích lại gần nhau.

Dù sao thì việc sử dụng vũ khí hạt nhân cũng chỉ là một viễn vọng xa xôi. Hai nước cần đi đến một quyết định gần hơn và cụ thể hơn để nhanh chóng vô hiệu hóa âm mưu bá quyền của Trung Quốc tại Biển Đông. Giải pháp duy nhất và hiệu nhất là cho Mỹ trở lại Cam Ranh. Chuyến viếng thăm Việt Nam vừa qua của TT Obama nằm trong sự sắp xếp này.

Vài nét về lịch sử và vị thế chiến lược của quân cảng Cam Ranh

Thái độ hung hăng của Trung Cộng ở Biển Đông buộc Mỹ phải trở lại Cam Ranh. Nhiều người cho rằng việc Hà Nội mở cửa Cam Ranh cho Mỹ là một món “lại quả” sau khi Mỹ tuyên bố gỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội. Đúng! Rất đúng! Các cụ ta xưa thường nói: “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Sự đời là như thế.

Hoa Kỳ buộc phải phản ứng lại những thách đố của Bắc Kinh và khẳng định không cho Bắc Kinh ăn cướp biển trời và coi thường luật pháp quốc tế. Các nước nhỏ tại vùng Biển Đông sẽ biến khỏi bản đồ thế giới nếu lờ đi những sự xâm lấn tiệm tiến của Trung Cộng theo thời gian.

Cam Ranh là một cảng nước sâu tránh gió tuyệt vời. Chung quanh cảng là những dẫy núi cao 400m, khó công và dễ thủ. Cửa vào cảng tuy nhỏ, nhưng vùng nước sâu bên trong rất rộng, có thể chứa được dễ dàng 10 tầu lớn cùng neo đậu, kể cả hàng không mẫu hạm. 

Sân bay Cam Ranh với đường băng dài hơn 3000km có thể đón nhận tất cả các loại phi cơ lớn mà thế giới đang sử dụng. Thời gian trước. Mỹ đã chi 300.000.000 USD để mở rộng Cam Ranh nhưng từ khi Mỹ rút thì Cam Ranh đả trở thành buồn tênh và vắng vẻ. 

Cam Ranh nằm trong giao điểm từ miền Đông tới eo biển Malacca. Nó có thể kiểm soát được toàn bộ con đường huyết mạch này vì rất gần những vùng biển tranh chấp. Cam Ranh còn có khả năng đưa tầu ngầm lặn sâu vào đáy Đại Tây Dương rất nhanh, vì thế mà Hà Nội đã đầu tư lớn vào đội tầu ngầm do Nga chế tạo.

Cái gì đã khiến cho Hà Nội phải chấp nhận cho hải quân Mỹ đồn trú tại Cam Ranh? Lý do là hải quân VN không đủ mạnh để bảo vệ vùng biển VN. Để Mỹ vào Cam Ranh thì tham vọng bá quyền của Trung Cộng sẽ giảm đi rất nhiều. Trao đổi việc cho Mỹ vào Cam Ranh lấy việc gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương là một tính toán khôn ngoan và hợp lý. 

Triển vọng dân chủ hóa Việt Nam

Tăng trưởng kinh tế giúp người dân khôn hơn và hiểu biết nhiều hơn. Cho nên họ có nhu cầu tham gia chính trị. Giới trẻ trí thức muốn thấy một chế độ cởi mở trong đó họ có tiếng nói về những vấn đề liên quan đến vận mạng đất nước và tương lai của mọi thành phần dân tộc.

Dân tộc VN tính cho đến nay vẫn còn xa lạ với những thói quen dân chủ. Cho nên thời gian diễn biến dân chủ không thể ngang bằng những nước có sẵn truyền thống dân chủ lâu đời. 

Tại VN vào lúc này không có mối đe dọa nào đối với chính quyền Cộng sản đến từ phía đối lập dân chủ. Trong giai cấp trung lưu mới nổi lên chưa thấy xuất hiện bóng dáng một tổ chức chính trị nào có khả năng thực hiện một sáng kiến thay thế cho chế độ hiện hành.

Áp lực của cộng đồng dân chủ quốc tế không ngừng tác động nhưng chỉ tác động cẩm chừng để không làm hại đến số lượng mậu dịch và đầu tư mà các nước tư bản đổ vào VN.

Tuy nhiên không nên quên rằng “diễn biến hòa bình” đang tác động. Tại VN ngày nay, từ chính quyền đến nhân dân ai cũng hiểu mọi việc như xuất nhập cảng, viện trợ kinh tế, đầu tư ngoại quốc, trao đổi văn hóa, cung cấp học bổng, khuyến khích du lịch... đều là những lợi khí của diễn biến hòa bình. 

Những đòi hỏi dân chủ hóa và tôn trọng nhân quyền trong các khế ước giao thương thật ra cũng chỉ là những đòi hỏi chuyển nhượng quyền hành mà các chính quyền cộng sản không thể nào từ chối, vì đây là lối thoát duy nhất để có một sự tồn tại lâu hơn. Thực tế này đang là bước đẩu của tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, một tiến trình mà tốc độ sẽ gia tăng khi sự chuyển quyền giữa các thế hệ thành hình. 

Thế hệ người Việt mới 

Cơn chấn động khi TT Obama đến thăm Việt Nam hồi cuối tháng năm vừa qua đến nay vẫn còn dư âm và chưa hoàn toàn chấm dứt. Hôm đó, trước một cử tọa hai ngàn người mà đa số là những người trẻ trí thức, TT Obama đã nói: “Đối tác kinh tế thực thụ không chỉ là nước này đến khai thác tài nguyên thiên nhiên của nước kia, mà là đầu tư vào nguồn tài nguyên lớn nhất của chúng ta: đó là con người với những kỹ năng và tài năng của họ... Sau thế hệ thanh niên Mỹ đã đến đây tham chiến, sẽ có một thế hệ mới đến đây để dạy học. Nước Mỹ vẫn mở rộng cửa để tiếp nhận thanh niên Việt Nam qua Mỹ du học và chúng tôi rất hứng thú khi mùa thu này đại học Fulbright sẽ khai trương tại thành phố Hồ Chí Minh... Tôi nghĩ tới một thế hệ người Việt Mới, các bạn. những người trẻ đang ngồi đây, những người sẵn sàng để lại dấu ấn của mình trên thế giới. Và tôi muốn nói với những người trẻ đang lắng nghe: “với tài năng, trí thông minh và ước mơ của các bạn, Việt Nam đã có sẵn trong tay tất cả những gì cần thiết để phát triển và thịnh vượng. Vận mệnh nằm trong tay các bạn, đây là thời điểm của các bạn...”

Những lời chia sẻ tâm tình nới trên của TT Obama đã đi sâu vào trái tim và khối óc không những của thính giả Hà Nội trong hội trường hôm đó, mà còn làm sao xuyến tâm can của tất cả những ai đã tiếp thu qua phương tiện truyền thông và báo chí những ngày sau. 

Đó là điều đã khiến hàng vạn người đã đổ ra đường để đón chào và tiễn đưa ông trong một bầu không khí cuồng nhiệt và thân thương như ta đã thấy. Người dân Việt Nam đã coi ông như biểu tượng của tự do dân chủ, một điều mà họ đã khao khát từ khi chế độ cộng sản man rợ đã bao trùm trên cả nước.

Một số không nhỏ người dân cho rằng chưa có nhân vật nào làm cho người Việt Nam mê Mỹ như TT Obama đã làm. Obama đã khuấy động được hầu hết trái tim của người dân Việt Nam kể cả những người cộng sản. Đó là một diễn biến hòa bình tĩnh lặng nhưng thành công nhất của một vị tổng thống Hoa Kỳ. 

Một người dân đi đón TT Obama chia sẻ: “Người ta hy vọng một sự cứu rỗi cho cuộc sống bất an, nghèo đói, mất tự do và người ta trông chờ ở nước Mỹ. Có thể nói rằng TT Mỹ, bất luận là ai, cũng được người dân Việt Nam lúc này kính trọng và yêu thích”.

Một người khác nói: “Theo em thì không chỉ riêng dân mình thay đổi nhận thức mà ngay cả các đồng chí Ba Đình cũng hiểu rõ vấn đề đó. Họ đang thay đổi cách điêu hành quốc gia. Càng ngày họ càng gần lại thể chế Cộng Hòa. Em đồng ý với thời điểm 2017 của đàn anh”. 

Một người thứ ba nói thêm: “Có lẽ các cháu sinh sau 1975, trong và ngoài nước, sẽ là những người Cộng Hòa chân chính và họ sẽ đưa Việt Nam tới phú cường”.

Nguyễn Cao Quyền

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Saturday, 11 June 2016

Bản tổng hợp Quốc kỳ chúng ta đã được công nhận


 
 
Bản tổng hợp Quốc kỳ chúng ta đã được công nhận
                                                                                                Phạm Bá Hoa
Sau 12 năm 3 tháng trong các trại tập trung của cộng sản tại Long Giao (tỉnh Long Khánh), Tân Hiệp (tỉnh Biên Hoà), trại 2 Liên Trại 1tại Yên Bái tỉnh Hoàng Liên Sơn, và trại Nam Hà A tỉnh Hà Nam Ninh, tôi ra trại về Sài Gòn và chờ đợi. Ngày 5/4/1991 vợ chồng tôi đến Hoa Kỳ trong đợt H.O 5. Đầu tháng 6/1991, nhờ sự giúp đỡ của cô em, tôi sang Orange County (California) làm việc trong một trường thẩm mỹ. Ngày 16/6/1991, anh Lê Tấn Trạng đưa tôi đến nghĩa trang trên đường Westminster mà tôi không biết tên, tại đây có một nhóm anh em cựu quân nhân với vài anh mặc quân phục, có cả quốc kỳ, quân kỳ nữa. Tôi ngạc nhiên xoay sang anh Trạng:
- “Bộ ở đây có lễ gì hả anh?”
- “Hôm nay em với anh tham dự Ngày Quân Lực”.
Anh làm tôi ngạc nhiên một cách thích thú. Trong trại tập trung, chúng tôi cũng lén lút tổ chức một cách lặng lẽ, nhưng lần đầu tiên được trông thấy quốc kỳ quân kỳ hẳn hòi.

- Các anh ấy làm sao có được mấy bộ quân phục với cờ quạt vậy anh?”
- “Anh ở đây vài tháng rồi biết. Bà con làm được nhiều điều thứ lắm”. 
Một nhóm các bạn khoảng 15 người, mặc quân phục lẫn thường phục đang tập dượt với quốc kỳ quân kỳ trong thế nghiêm và thế chào cờ. Khi vào chương trình, số anh em có mặt khoảng 20 người. Tôi nghĩ thầm: “Vậy là quí lắm rồi”. Chỉ diễn tiến trong 30 phút là xong lễ kỷ niệm Ngày Quân Lực, nhưng có nghiêm có nghỉ, có rước quốc kỳ quân kỳ, có tiểu đội dàn chào, có hát quốc ca, cũng có “diễn văn” của anh trưởng nhóm tổ chức nữa, dù chỉ vài lời ngắn ngủi. Và rồi mọi người ra về sau “bữa tiệc nho nhỏ”với chuyện trò thân mật dù quen hay chưa quen, nhưng rõ ràng là rất thân tình ấm cúng trong một góc nhỏ của nghĩa trang. Đây là dấu ấn đầu tiên rất ý nghĩa của một cựu quân nhân, một cựu tù nhân chính trị, bắt đầu cuộc sống tị nạn tại hải ngoại!
Và khi thành phố Westminster công nhận quốc kỳ Việt Nam chúng ta, thì tôi bắt đầu “lặn lội” trên internet thu thập tin tức những nơi công nhận quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ, và đưa vào bảng tổng hợp này. Đúng là, sự bắt đầu nào cũng nhiều khó khăn, nhưng rồi cũng có được một tài liệu giúp tôi góp mặt trong phim tài liệu “Hồn Việt Quốc Kỳ Quốc Ca Việt Nam” do Vietnam Film Club thực hiện và phát hành DVD từ tháng 12 năm 2012. Phim dài 57 phút.
Xin hiểu nhóm chữ “Quốc Kỳ Việt Nam” hay “Cờ Vàng” hoặc “quốc kỳ chúng ta” trong bảng tổng hợp này là “quốc kỳ Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ”... (xin xem ở Attachment)
                                                             - Phụ Bản #1: Tổng hợp dựng lại quốc kỳ.
                                     - Phụ Bản #2: Tổng hợp quốc kỳ chúng ta giương cao khắp nơi.
                                                             

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



Virus-free. www.avast.com
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Mỹ dựng “NATO châu Á” vây Trung Quốc ở Biển Đông


Mỹ dựng “NATO châu Á” vây Trung Quốc ở Biển Đông

Mỹ phô trương sức mạnh quân sự lớn nhất của hải quân Mỹ gần bờ biển Trung Quốc. Mỹ còn tăng áp lực lên Trung Quốc bằng lực lượng không quân khi tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương tuyên bố sẽ thực hiện nhiều chuyến bay hơn tại khu vực.

Mỹ đang tăng cường liên minh của mình hoặc thiết lập đối tác chiến lược với những quốc gia trên, cố tạo lập một vòng vây phong tỏa Trung Quốc, bao gồm các quốc gia Đông Bắc Á tới Biển Đông tới Châu Đại Dương với liên minh Mỹ-Nhật là trụ cột, chuyên gia Trung Quốc Yin Chengde viết trên trang Tiêu điểm Mỹ-Trung.


Chiến đấu cơ F-35 phiên bản hải quân trên tàu sân bay Mỹ
Chengde cáo buộc gần đây Mỹ đã tăng cường khiêu khích chống Trung Quốc tại khu vực bằng cách điều cụm tác chiến tàu sân bay hải hành ở vùng biển các đảo nhân tạo (do Trung Quốc xây dựng phi pháp) ở Biển Đông. 

Đây là cuộc phô trương sức mạnh quân sự lớn nhất của hải quân Mỹ gần bờ biển Trung Quốc. Mỹ còn tăng áp lực lên Trung Quốc bằng lực lượng không quân khi tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương tuyên bố sẽ thực hiện nhiều chuyến bay hơn tại khu vực.

Theo Chengde, Washington đã chống lưng Manila đâm đơn kiện Trung Quốc ra Tòa án quốc tế Hague Tribunal về “chủ quyền một nhúm đảo và đá ở Biển Đông”. Họ (Mỹ và Philippines) đòi Trung quốc phải tuân thủ phán quyết của tòa, viện dẫn việc bác bỏ phán quyết sẽ vi phạm luật pháp quốc tế và Mỹ cùng các đồng minh sẽ có cơ sở hợp pháp để hành động ở Biển Đông.

Chengde tố cáo để biện minh cho các hành động quân sự của mình trong khu vực, Mỹ đã tạo ra một loạt cái cớ nhằm hậu thuẫn cho cái gọi là tự do hàng hải và hàng không.
Theo chuyên gia Trung Quốc, cái cớ thứ nhất là Trung Quốc mưu đồ quân sự hóa Biển Đông (trên thực tế Trung Quốc đang làm đúng như vậy). 

Chengde lặp lại luận điệu cũ rích của bất cứ giới chức Trung Quốc nào rằng hành động của Trung Quốc chỉ là xây dựng các cơ sở phòng vệ trên các đảo, đá thuộc cái gọi là “chủ quyền lãnh thổ và phù hợp với luật pháp quốc tế” (thật nực cười cho cách diễn giải một mình một kiểu không giống ai của Bắc Kinh).


Trung Quốc đã triển khai tên lửa chống hạm YJ-62 ra đảo Phú Lâm ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, quân sự hóa Biển Đông nhưng lại đổ lỗi cho Mỹ leo thang căng thẳng
Chengde quả quyết Trung Quốc chẳng làm gì quân sự hóa Biển Đông. 

Ông này còn so sánh một cách lố bịch việc Mỹ quân sự hóa Trân Châu Cảng và Guam, những nơi cách xa lãnh thổ Mỹ thì sao? Chengde tố ngược chính Mỹ chứ không phải Trung Quốc đã quân sự hóa Biển Đông và dẫn ra việc Mỹ thường xuyên tiến hành tập trận quy mô lớn tại khu vực và đưa hạm đội hải quân của mình xâm nhập Biển Đông.
Rồi nào là chiến hạm Mỹ thường thâm nhập lãnh hải Trung Quốc theo cách khiêu khích và đe dọa. 

Chengde lớn tiếng cáo buộc Mỹ mới là kẻ châm ngòi quân sự hóa Biển Đông, trong khi Trung Quốc “không bao giờ đóng trú bất cứ lực lượng quân sự nào của mình bên ngoài lãnh hải (Trung Quốc không thể che giấu sự thật là nước này đã dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974 và một số đảo ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam). Chengde chế nhạo Mỹ trên thực tế như kẻ trộm nhưng lại kêu gọi đừng ăn trộm khi tố cáo Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông.

Cái cớ thứ hai theo Chengde, Mỹ thường bảo vệ các hành động của mình ở Biển Đông là khoảng cách xa xôi của các đảo, đá này so với đại lục. Mỹ cho rằng những thực thể nói trên nằm quá xa Trung Quốc và nằm gần hơn các nước tuyên bố chủ quyền khác và chúng thuộc về các quốc gia này chứ không thuộc về Trung Quốc. 

Washington ngụ ý rằng chiến hạm Mỹ hoạt động ở Biển Đông nhằm đối phó với mối đe dọa Trung quốc nhân danh các nước kia. Chengde cho rằng đây là lập luận trá ngụy chống lại nhận thức chung và các nguyên tắc pháp lý (không rõ vị này nói tới nguyên tắc pháp lý và nhận thức chung nào khi cả khu vực và thế giới đều không công nhận yêu sách “đường lưỡi bò” phi pháp do Bắc Kinh ngang ngược tự vẽ ra, bất chấp sự phản đối và luật pháp quốc tế).

Như đã được lập trình sẵn, Chengde lại ôn lại “bài ca” quen thuộc rằng Trung quốc là nước đầu tiên tìm ra, đặt tên và thực thi chủ quyền đối với các đảo và đá ở Biển Đông từ hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm trước và không nước nào tranh chấp cho tới những năm 1970 khi dầu khí được phát hiện tại vùng biển này và bị một số nước chiếm bất hợp pháp một số lớn đảo và bãi đá (trong khi chính Trung Quốc mới là nước đi xâm chiếm và nhận vơ là của mình dựa trên những dữ liệu lịch sử mơ hồ). Chengde cho rằng Trung Quốc đã “trở thành nạn nhân trước hành động của các nước khác”.

Chengde bắt bẻ rằng thật phi lý khi xác định chủ sở hữu một hòn đảo bằng cách phán xét nó nằm cách bờ nước đó bao xa. Chengde dẫn ví dụ thời thực dân, một số nước phương Tây cũng có những lãnh thổ hải ngoại nằm rất xa nước mẹ nhưng lại nằm sát các quốc gia khác, nhưng họ không bao giờ trao trả chủ quyền lãnh thổ. Chẳng hạn, Hawaii nằm gần Mexico hơn nhiều so với Mỹ, nhưng Mỹ không bao giờ nhường các đảo này cho Mexico. Do đó, Chengde kết luận “lý thuyết về khoảng cách” điển hình cho tiêu chuẩn kép và là một minh chứng cho quyền lực chính trị.

Cái cớ thứ ba theo Chengde là Trung Quốc từ chối công nhận thẩm quyền của tòa án quốc tế phán quyết về Biển Đông, do đó Washington chộp lấy chứng minh Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế. Đúng theo giọng lưỡi quen thuộc, Chengde nói đó là luận điểm hoàn toàn sai lầm, ngụy biện. Chengde đổ cho Philippines mới là bên bất hợp pháp và phi lý, dối trá khi đưa vụ việc ra Tòa án Trọng tài quốc tế là vi phạm thỏa thuận đã ký với Trung Quốc. Vị này còn nói Trung Quốc từ chối công nhận thẩm quyền xét xử vụ việc còn hơn cả lời sự quở trách, và là hành động “phù hợp với Công ước Liên Hợp quốc về Luật Biển” (?!).

Chengde cáo buộc Mỹ không phải là một bên phù hợp trong vụ kiện nhưng lại đi quá xa trong việc hỗ trợ Philippines cố “dọa nạt” Trung Quốc phải chấp nhận phán quyết và phán rằng việc này phơi bày một sự thật đằng sau vụ kiện là chẳng có gì ngoài một trò hề chính trị được dàn dựng bởi kẻ nào đó (ám chỉ Mỹ).

Vị chuyên gia này nhận định có nhiều nguyên do khiến Mỹ thúc đẩy vấn đề Biển Đông thành trọng tâm trong chiến lược châu Á-Thái Bình Dương để kiềm chế Trung Quốc.
Trước tiên, Biển Đông là tuyến huyết mạch đối với vận tải đường biển của Mỹ và các đồng minh và sự trỗi dậy của Trung Quốc sẽ tạo ra thách thức đối với quyền bá chủ của Mỹ ở khu vực.

Thứ hai, Chengde tự tin cho rằng Washington cảm nhận Bắc Kinh đang vượt mặt về ảnh hưởng chính trị và đặc biệt là kinh tế đối với các quốc gia ASEAN. Nhằm đảo ngược xu thế này, Mỹ đã chọn Đông Nam Á để tập trung chiến lược “xoay trục châu Á” và dồn tất cả mọi nỗ lực để chơi con bài gọi là “mối đe dọa” Trung Quốc ở khu vực trong một cố gắng chia rẽ ASEAN và Trung Quốc. Trong khi đó, Mỹ tiến hành những động thái khiêu khích chống Trung Quốc hòng giành lại đòn bẩy tại khu vực, Chengde cáo buộc.

Thứ ba, Chengde tố Mỹ luôn luôn cố thiết lập một dạng liên minh “NATO châu Á” ở châu Á-Thái Bình Dương bất chấp sự phản ứng nhạt nhẽo của khu vực (thực chất liên minh Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc…đã hình thành chính do sự hung hăng của Trung Quốc). Trong những năm gần đây, Mỹ đã chọn tranh chấp Biển Đông như một điểm đột phá để bẻ gãy bối cảnh lạnh nhạt này. 

Chengde đơm đặt rằng bằng cách đứng về phía một số nước ASEAN có tranh chấp với Trung Quốc, Mỹ đang tăng cường liên minh của mình hoặc thiết lập đối tác chiến lược với những quốc gia trên, cố tạo lập một vòng vây phong tỏa Trung Quốc, bao gồm các quốc gia Đông Bắc Á tới Biển Đông tới Châu Đại Dương với liên minh Mỹ-Nhật là trụ cột.


Quân đội Mỹ và Nhật Bản tập trận chung


Hải quân Mỹ-Nhật thường xuyên tập dượt đối phó với thách thức an ninh khu vực
Thứ tư, những hành động của Mỹ chống Trung Quốc ở Biển Đông rõ ràng tìm cách ủng hộ về mặt tinh thần đối với phong trào ly khai tại Đài Loan, gần đây phát triển mạnh ở hòn đảo này nhằm ngăn chặn Trung Quốc thống nhất Đài Loan với đại lục, Chengde phân tích.

Chuyên gia này cáo buộc Mỹ là nước cách xa hàng ngàn dặm và hoàn toàn không phù hợp với tranh chấp ở Biển Đông, tuy nhiên Mỹ lại can thiệp vào làm tình hình phức tạp hơn và đẩy căng thẳng khu vực leo thang. Chengde lớn tiếng phán rằng một hành động ích kỷ như vậy chống lại xu thế thời đại và lợi ích cơ bản của các nước trong khu vực sẽ kết cục thất bại (chắc có lẽ vị này nói đến lợi ích của riêng Trung Quốc chứ không thể của các nước trong khu vực được và hàm ý phải để mặc cho Trung Quốc hoành hành ngang ngược, muốn làm gì thì làm mới là xu thế thời đại chăng?)

Chengde không quên cảnh cáo Mỹ nên nhớ rằng cán cân quyền lực, quan hệ quốc tế và phân chia lợi ích tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương tất cả đã trải qua sự biến đổi sâu sắc. Vị này còn kẻ cả phán rằng hầu hết các nước châu Á-Thái Bình Dương muốn duy trì quan hệ hữu hảo với Trung Quốc và họ sẽ không mù quáng leo lên cỗ xe trận của Mỹ để chống Trung Quốc (!?).
__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Bà Wenxia Man, người Chệt, quốc tịch Mỹ, mưu bán động cơ phản lực cho China


On Saturday, 11 June 2016, 13:53, william nguyen <> wrote:



 
Bà Wenxia Man, người Chệt, quốc tịch Mỹ, mưu bán động cơ phản lực cho China  

Wenxia Man đang bị giam.

Tòa sẽ phạt vào tháng 8, 2016
A woman, Wenxia Man, convicted for conspiracy to export jet engines to China*
Feds charge woman in S. Fla. plot to broker $50M drone to China
=
------ Forwarded Message ------
=
Thắng là vua, thua là giặc?  Thua là tội phạm?  Thua là phản quốc?
Người làm ra luật pháp.  Trộm, cướp, hiếp dâm, ở đâu cũng là tội phạm.

Bất đồng chính kiến không phải tội phạm.  Âu, Mỹ, Úc không có tù chính trị.

Các chế độ độc tài, các chính phủ đần độn, có tù chính trị.
Nước Đức chia đôi.  Nước Đức thống nhất.  Không ai phản quốc.
Nam Bắc Mỹ đánh nhau.  Nam Mỹ thua.  Nam Bắc Mỹ vẫn là Liên Bang USA.

Nam Bắc Việt Nam chỉ là con cờ trong âm mưu của các cường quốc.
Nam Bắc Việt Nam không làm được 1 cây súng, không làm 1 viên đạn.
Họ đánh nhau bằng phản lực cơ, hỏa tiễn, đại pháo, đại liên của nước ngoài.
VNCH nhận tiền, và vũ khí của Mỹ.  VC nhận tiền, vũ khí của Liên XôChệt.

VC chống Mỹ cứu nước?  Lê Duẫn nói: ta đánh Mỹ, là đánh cho Liên Xô, cho Chệt.
Sau 40 năm, khắp thế giới, cờ cộng phỉ chỉ treo ở Lãnh Sự, Đại Sứ quán.
Cộng phỉ chiếm miền nam.  Cộng phỉ bị văn hoá miền nam đồng hóa.
Cộng phỉ chê nhạc VNCH là nhạc sếnCộng phỉnhạc sến.

Cộng phỉ thắng Pháp ở Điện Biên Phủ? - Đó là Chệt cộng đánh, vũ khí của Chệt.
Cộng phỉ đuổi Tưởng Giới Thạch? - Tưởng mất Hoa Lục, Tưởng phải chẩu.
Cộng phỉ đuổi Nhật? - Nhật đầu hàng Mỹ, không đuổi, Nhật cũng xéo.
Công phỉ là đồng chí với Chệt?  Đồng chí Chệt đánh, Cộng phỉ ôm đầu máu.
Cộng phỉ đuổi Đế Quốc Mỹ? - Mỹ bại trận?
VNCH là phản quốc, bán nước?  VNCH không bán đất, bán biển cho Chệt.
Cộng phỉ thắng trận, van lạy Đế Quốc Mỹ bại trận giúp cộng phỉ chống Chệt.

Ai thân cộng, hợp tác, hòa giải, hòa hợp với cộng phỉ, đó là sự chọn lựa của họ:
Trần Mạnh Tường, Dương Quỳnh Hoa, Nguyễn Hộ, Trần Độ, Nguyễn Thị Bình,
Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Minh Cần, Võ Văn Kiệt, lm Chân Tín, Hoàng Quỳnh…
Khi họ mở mắt, họ biết đã bị cộng phỉ lừa, đó là lúc họ ôm hận nghìn năm.
Chống Cộng Chống Cộng.  Không có vấn đề Chống cộng cực đoan

Ở Mỹ, đa số các tiệm phở, quán cà-phê của người Việt, có bảng No Smoking.
Nhiều người Việt Nam mất dạy, không tôn trọng luật pháp, hút thuốc, nói ồn ào.
Các cơ sở ở Mỹ cấm hút thuốc 100%.  Không có vấn đề cấm hút thuốc cực đoan.

Cộng phỉ lừa bịp, ngụy trang các nhà tù chung-thân-khổ-saihọc-tập-cải-tạo
Bị VC cầm tù, được Mỹ cho sống nhân đạo: bọn dại dột nói đi học-tập
Kẽ đần độn, u mê, gọi thằng chó đẻ Hồ chí Minhbác Hồ.
=
------ Forwarded Message ------
=
01: Ba điều không thể che dấu được lâu, đó là: mặt trời, mặt trăng và sự thật. (Phật)
02: Anh có thể lừa dối vài người trong mọi lúc. 
      Anh có thể lừa dối mọi người trong vài lúc.
      Anh không thể mãi lừa dối tất cả mọi người. (Abraham Lincoln)
03: Tin Cộng Sản, là không có đầu.  Theo Cộng Sản, là không có tim. (Vladimir Putin)
06: Chiến thắng rỗng tuếch của cộng phỉ - Communism's hollow victory in Vietnam
=
------ Forwarded Message ------
=
Miệng lưỡi của cộng phỉ: tráo trở, lật lọng, bịp bợm, lưu manh

01: Đừng nghe những gì cộng phỉ nói, hãy nhìn cộng phỉ làm (Nguyễn Văn Thiệu)
02: Hồ tặc xuống tầu làm bồi cho Tây, cộng phỉ gọi là “tìm đường cứu nước
03: Giật mìn, pháo kích, khủng bố, cộng phỉ gọi là “hoạt động cách mạng
04: Dùng vũ lực súng đạn giết dân, cộng phỉ gọi là “giải phóng nhân dân
05: Cướp đất của các điền chủ, cộng phỉ gọi là “cải cách ruộng đất
06: Cướp đất toàn dân, cộng phỉ gọi là “khu quy hoạch
07: Đập phá nhà dân oan, cộng phỉ gọi là “giải phóng mặt bằng
08: Cướp tài sản của các thương gia, cộng phỉ gọi là “đánh tư sản
09: Cấm người dân buôn bán, cộng phỉ gọi là “cải tạo thương nghiệp
10: Bỏ tù quân nhân, công chức của VNCH, cộng phỉ gọi là “học tập cải tạo
11: Vượt biên bị bắt, cộng phỉ gọi là “thằng phạm, con phạm
12: Vượt biên thành công, cộng phỉ bợ đở gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm
13: Để sống sót cộng phỉ trở lại với nền kinh tế tư bản, cộng phỉ gọi là “đổi mới
14: Độc tài, bóc lột, cộng phỉ gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN
15: Bỏ tù người tranh đấu cho tự do, dân chủ, cộng phỉ gọi họ là “phản động
16: Sách báo Dân chủ, cộng phỉ gọi là “tài liệu phản động, công cụ khủng bố
17: Chống Chệt, cộng phỉ nói: “có sai phạm về tư tưởng và nhận thức chính trị
18: Biểu lộ lòng yêu nước, cộng phỉ nói: “gây hận thù các dân tộc anh em’’
19: Ra trát đòi người nào đó để điều tra, giam cầm, cộng phỉ gọi là “giấy mời
20: Quốc-Hội cộng phỉ: là lũ hèn hạ, chỉ biết gật gù, cúi đầu, dạ-dạ, vâng-vâng.
21: Cộng phỉ gọi "quần chúng tự phát" là các hoạt động trong bóng tối như:
 . . . Ném chất dơ vào nhà dân, khiêu khích gây chuyện tại nhà thờ, chùa chiền.
 . . . Phương tiện thủ tiêu bằng nạn lưu thông, ngộ độc, thuốc quá liều, tự sát.
22: Công-An cộng phỉ: là bầy chó trung thành, dùng để cướp bóc, khủng bố
23: Đánh nguời, khổ hình, cộng phỉ gọi là “điều tra
24: Hối lộ, cộng phỉ gọi là “trao, nhận quà trên mức tình cảm
25: Kinh tế thê thảm, cộng phỉ gọi là “quá độ lên XHCN
26: Thời chiến, các bà đần độn nuôi phiến loạn, cộng phỉ tâng bốc là “mẹ chiến sĩ
 . . . Bây giờ, cộng phỉ cướp ruộng của mẹ chiến sĩ, mẹ chiến sĩ sáng mắt chưa?
27: Xâm lăng Kampuchea, cộng phỉ gọi là “nghĩa vụ quốc tế
28: Cộng phỉ Trường Chinh đấu tố mẹ
 . . . “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau"
 . . . Tổng-bí-thư Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu sinh 9/2/1907 tại
 . . . làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, chết 1988 tại Hà Nội
=


__._,_.___

Posted by: loc huong <

My Blog List